28/05/2022 17:54Thi Viện - Kho tàng thi ca Việt Nam và thế giới

Lưu biệt Tiên thành chư hữu

Tác giả: Ngô Nhân Tĩnh - 吳仁靜

Thể thơ: Thất ngôn bát cú; Nước: Việt Nam; Thời kỳ: Nguyễn
Đăng bởi Vanachi vào 05/12/2018 16:40

 

Phiên âm

Mãn thiên sương lạc, nhạn bi minh,
Bắc khứ Nam lai tiếu thử sinh.
Bán dạ cô chu thiên lý khách,
Ngũ dương ích hữu bách niên tình.
Vị năng khảng khái thù bang quốc,
Yên cảm trù trừ luyến đệ huynh.
Mỗi ức chi anh[1] thanh khí vị,
Kỷ hồi hương mộng nhiễu Tiên thành.

Dịch nghĩa

Đầy trời sương sa lác đác, tiếng nhạn kêu sầu,
Phương Bắc, phương Nam, cười đời sống nay đây mai đó.
Khách xa ngàn dặm, chiếc thuyền con lặn lội giữa ban đêm,
Tình nặng trăm năm, người bạn tốt hẹn hò trong năm biển.
Tấm lòng khảng khái, chưa đền nợ nước, luống những băn khoăn,
Đâu dám ngập ngừng mà quyến luyến anh em, thành ra chậm trễ.
Làm cho ta tưởng nhớ đoá chi lan khí vị thanh cao,
Đòi phen làn gió thơm bay, quan quẩn chỗ Tiên thành biết bao hồn mộng.

Bản dịch của Hoài Anh

Nhạn kêu thảm, sương rơi đầy,
Bắc Nam rày đó mai đây, cười mình.
Dặm ngàn, thuyền lẻ nổi nênh,
Cùng người năm biển, hẹn tình trăm năm.
Chưa đến nợ nước, băn khoăn,
Đâu vì quyến luyến tình thân, ngập ngừng.
Chi lan hương vị thơm lừng,
Mộng hồn vấn vít mấy từng thành Tiên.
Nguồn: Hoài Anh, Gia Định tam gia, NXB Đồng Nai, 2006
[1] Cũng như chi lan (cỏ chi và hoa lan). Gia ngữ có câu “Cùng người lành ở, ví như vào cái nhà có cây chi cây lan, lâu dần không thấy mùi thơm nữa, tức là đã đồng hoá với mùi thơm của chi lan rồi”.

In từ trang: https://www.thivien.net/ » Ngô Nhân Tĩnh » Lưu biệt Tiên thành chư hữu