26/07/2024 04:05Thi Viện - Kho tàng thi ca Việt Nam và thế giới

“Xếp hàng chờ hạnh phúc...”
“Очередь за счастьем...”

Tác giả: Larisa Rubalskaya - Лариса Рубальская

Nước: Nga
Đăng bởi Tung Cuong vào 26/12/2021 15:26

 

Nguyên tác

Очередь за счастьем
Привычка свыше нам дана,
Замена счастию она —
Писал поэт в одной из глав,
А он велик и, значит, прав.
Но я хочу его поправить,
И от себя чуть-чуть добавить.
Я думаю, привычка может
Заменой быть несчастью тоже.
Привыкнуть можно ко всему —
К весне в сиреневом дыму,
К осенним ржавым кленам, к лужам,
К тому, что тот, кто был так нужен,
Жестоко предал вас в финале,
А вас давно предупреждали,
А вы всё не хотели вникнуть.
Придётся к этому привыкнуть.
Негромко тикают часы,
Струится свет из лампы тусклой,
И привыкаешь к новой грусти
В начале тёмной полосы.
К тому, что не с кем слова молвить,
Что стало некому готовить,
И по ночам совсем не спится,
А утром ломит поясницу.
Кто другом был, вдруг стал не другом,
Хоть и везуч не по заслугам.
И мог звонить почаще кто-то,
Но ведь у всех свои заботы…
Весы и зеркало не льстят,
Часы ползут, а дни летят,
И затянулись холода.
И никого. И никогда.
Но всё же верю я поэту.
А значит, тьма — начало света,
Про одиночество забыть,
Свою свободу полюбить.
Сходить в кино. Наряд примерить,
И главное — во что-то верить.
А ночь — она к утру дорога,
Осталось ждать совсем недолго.
Привыкнув к бедам и напастям,
Встаём мы в очередь за счастьем.
И я привыкла ко всему
И не бросаюсь зря словами.
За счастьем очередь займу.
Кто тут последний? Я за вами.

Bản dịch của Nguyễn Tùng Cương

Trời cao ban cho ta thói quen,
Là thứ sẽ thay cho hạnh phúc -
Có thi sĩ trong sách mình từng viết,
Mà ông vĩ đại, có nghĩa, nói phải rồi.
Nhưng tôi muốn sửa ông một chút thôi,
Và chính tôi xin thêm vào ý nhỏ.
Theo tôi nghĩ, thói quen có thể
Cũng thay cho bất hạnh có sao đâu.
Ta có thể quen với mọi thứ trước sau -
Quen với sắc xuân trong khói sương tim tím,
Quen với hàng phong mùa thu, thân loang lổ, với vũng nước,
Quen với người, xưa ta thấy thật cần,
Nay nhẫn tâm bỏ ta ở đoạn đường cuối cùng,
Mà mọi người từ lâu đã rung chuông báo trước,
Nhưng ta vẫn không muốn điều tra đến hết
Khiến giờ đây phải quen với chuyện này.
Đồng hồ kêu tích tắc hàng ngày,
Ánh sáng hắt ra từ ngọn đèn mờ tỏ,
Và ta quen với nỗi buồn mới mẻ,
Khi bước vào dải đời mới tối đen.
Quen không có ai để trò chuyện huyên thuyên,
Không có ai để ta lo nấu nướng,
Và mất ngủ triền miên những đêm trắng,
Còn sáng ra, hông đau nhức rã rời.
Có người từng là bạn, giờ bỗng ngừng chơi,
Dù anh ta gặp may, số đâu đáng hưởng.
Vẫn có bạn gọi điện cho ta đều hơn hẳn,
Nhưng vì ai cũng bận rộn lo toan...
Bàn cân và gương chẳng động viên ta vui hơn,
Từng giờ bò chậm, mà ngày bay nhanh như gió,
Các đợt rét cứ dài hơn, dài mãi.
Và ta chẳng có ai. Và chẳng bao giờ có thêm.
Nhưng tôi vẫn tin một nhà thơ.
Và có nghĩa, bóng đêm mở đầu cho ánh sáng,
Ta phải quên cảnh cô đơn buồn chán,
Và phải yêu tự do của bản thân hơn,
Phải xem phim. Phải thử quần áo mới luôn,
Và chủ yếu, phải tin vào điều gì đó.
Còn đêm chỉ là con đường dẫn tới sáng sớm
Ta phải chờ không đến mức quá lâu,
Khi đã quen với gian khó và khổ đau.
Vậy ta cứ xếp hàng chờ hạnh phúc.
Và tôi đã quen được với mọi thứ.
Tôi không quen vứt ra gió lời mình.
Vậy tôi xếp hàng chờ hạnh phúc đến nhanh
Ai xếp cuối? Tôi đứng sau bạn nhé.

In từ trang: https://www.thivien.net/ » Larisa Rubalskaya » “Xếp hàng chờ hạnh phúc...”