20/02/2020 20:47Thi Viện - Kho tàng thi ca Việt Nam và thế giới

Lâu thượng
樓上

Tác giả: Đỗ Phủ - 杜甫

Thể thơ: Ngũ ngôn bát cú; Nước: Trung Quốc; Thời kỳ: Thịnh Đường
Đăng bởi tôn tiền tử vào 05/06/2015 23:15

 

Nguyên tác

天地空搔首,
頻抽白玉簪。
皇輿三極北,
身事五湖南。
戀闕勞肝肺,
論材愧杞楠。
亂離難自救,
終是老湘潭。

Phiên âm

Thiên địa không tao thủ,
Tần trừu bạch ngọc trâm.
Hoàng dư tam cực bắc,
Thân sự Ngũ Hồ nam.
Luyến khuyết lao can phế,
Luận tài quỹ kỷ nam[1].
Loạn ly nan tự cứu,
Chung thị lão Tương Đàm.

Dịch nghĩa

Trời đất này cứ phải gãi đầu,
Trâm ngọc đã tháo ra từ lâu.
Xe nhà vua ở phương bắc,
Việc đời ta hiện ở phía nam Ngũ Hồ.
Thương về cửa cung nhà vua làm đau khổ gan phổi ta,
Bàn đến tài thì thấy thẹn với hai cây kỷ và nam.
Đời loạn lạc khó mà tự cứu được,
Chắc sẽ chết già nơi sông Tương ở Đàm Châu này.

Bản dịch (của Bản dịch của Phạm Doanh)

Đất trời, gãi đầu tràn,
Đã lâu cởi bỏ trâm.
Xe vua, tam tài bắc,
Thân thế, Ngũ Hồ nam.
Sánh tài, thẹn rường cột,
Nhớ vua, đau phổi gan.
Lúc loạn khó tự cứu,
Chết già nơi Tương Đàm.
(Năm 769)

[1] Hai loại gỗ quý, chỉ rường cột của nhà nước.

In từ trang: https://www.thivien.net/ » Đỗ Phủ » Lâu thượng