27/05/2022 00:15Thi Viện - Kho tàng thi ca Việt Nam và thế giới

Sự cho
Giving

Tác giả: Kahlil Gibran - جبران بن ميخائيل بن

Nước: Li Băng
Đăng bởi hongha83 vào 19/05/2021 19:08

 

Nguyên tác

Then said a rich man, Speak to us of Giving.
And he answered:
You give but little when you give of your possessions.
It is when you give of yourself that you truly give.
For what are your possessions but things you keep and guard for fear you may need them tomorrow?
And tomorrow, what shall tomorrow bring to the overprudent dog burying bones in the trackless sand as he follows the pilgrims to the holy city?
And what is fear of need but need itself?
Is not dread of thirst when your well is full, the thirst that is unquenchable?
There are those who give little of the much which they have—and they give it for recognition and their hidden desire makes their gifts unwholesome.
And there are those who have little and give it all.
These are the believers in life and the bounty of life, and their coffer is never empty.
There are those who give with joy, and that joy is their reward.
And there are those who give with pain, and that pain is their baptism.
And there are those who give and know not pain in giving, nor do they seek joy, nor give with mindfulness of virtue;
They give as in yonder valley the myrtle breathes its fragrance into space.
Through the hands of such as these God speaks, and from behind their eyes He smiles upon the earth.
It is well to give when asked, but it is better to give unasked, through understanding;

And to the open-handed the search for 25one who shall receive is joy greater than giving.
And is there aught you would withhold?
All you have shall some day be given;
Therefore give now, that the season of giving may be yours and not your inheritors’.
You often say, “I would give, but only to the deserving.”
The trees in your orchard say not so, nor the flocks in your pasture.
They give that they may live, for to withhold is to perish.

Surely he who is worthy to receive his days and his nights, is worthy of all else from you.
And he who has deserved to drink from the ocean of life deserves to fill his cup from your little stream.
And what desert greater shall there be, than that which lies in the courage and the confidence, nay the charity, of receiving?
And who are you that men should rend 26their bosom and unveil their pride, that you may see their worth naked and their pride unabashed?
See first that you yourself deserve to be a giver, and an instrument of giving.
For in truth it is life that gives unto life—while you, who deem yourself a giver, are but a witness.
And you receivers—and you are all receivers—assume no weight of gratitude, lest you lay a yoke upon yourself and upon him who gives.
Rather rise together with the giver on his gifts as on wings;
For to be overmindful of your debt, is ito doubt his generosity who has the freehearted earth for mother, and God for father.

Bản dịch của Phạm Bích Thuỷ

Có một ông nhà giàu thưa: Xin người hãy nói về SỰ CHO
Người đáp:
Các ngươi cho rất ít khi đem cho những vật các ngươi sở hữu
Đem cho chính bản thân, ấy mới thực là cho
Vì vật các ngươi sở hữu là chi ngoài những thứ các ngươi cất giữ và canh gác sợ ngày mai sẽ cần đến chúng?
Và ngày mai, ngày mai sẽ đem gì đến cho con chó quá thận trọng chôn những khúc xương trong bãi cát không dấu vết khi theo chân những người hành hương đến đất thánh?
Và sợ thiếu thốn là chi hay đó chính là sự thiếu thốn?
Há chẳng phải sợ khát khi giếng các ngươi đầy là cơn khát không sao dập được?

Có những kẻ cho rất ít trong lượng nhiều họ có, họ cho để được chú ý và lòng ham muốn thầm kín đó biến tặng phẩm họ thành bất toàn hảo
Lại có những kẻ sở hữu rất ít và đem cho cả
Đấy là những kẻ tin tưởng vào đời sống cùng sự sung mãn của đời sống, và rương họ chẳng bao giờ rỗng
Có những kẻ cho với niềm vui và niềm vui ấy là phần thưởng của họ
Có những kẻ cho với đớn đau và đớn đau ấy là lễ rửa tội của họ
Lại có những kẻ cho mà không biết đến đớn đau khi cho, họ chẳng tìm kiếm niềm vui, cũng không cho với chủ tâm làm điều tốt

Họ cho như dưới thung lũng kia cây mộc dược toả hương trong không gian
Qua bàn tay những kẻ ấy Thượng Đế lên tiếng, và từ sau mắt họ, Ngài mỉm cười trên trái đất

Cho khi được hỏi xin là quý nhưng tốt hơn nên cho chẳng đợi xin, cho qua cảm thông
Và đối với bàn tay mở rộng, sự tìm kiếm người sẽ nhận là một niềm vui lớn hơn cả sự cho
Có vật chi các ngươi nên giữ lại chăng?
Tất cả những gì các ngươi có, một ngày kia sẽ được cho đi
Vậy hãy cho ngay từ bây giờ để mùa cho là của các ngươi chớ chẳng phải của những kẻ thừa kế các ngươi

Các ngươi thường nói: “Tôi sẽ cho nhưng chỉ cho kẻ xứng đáng thôi”
Cây cối trong vườn các ngươi không nói thế
Gia súc trong đồng các ngươi cũng không nói thế
Chúng cho để được sống vì giữ lại là hư mất
Chắc chắn những kẻ đã xứng đáng sống trên đời hẳn xứng đáng nhận mọi thứ khác nơi các ngươi
Và kẻ đã xứng đáng uống từ biển đời hẳn xứng đáng múc đầy chén hắn trong suối nhỏ các ngươi
Còn sa mạc nào lớn hơn sa mạc nằm trong lòng can đảm và tin cậy, trong chính cả lòng từ thiện, của sự nhận?
Và các ngươi là ai để người ta phải xé lòng lột bỏ kiêu hãnh cho các ngươi thấy giá trị họ trần truồng và kiêu hãnh họ không bối rối?
Trước hết hãy gắng tự xứng làm một kẻ cho và một dụng cụ của sự cho
Vì thật ra, đó là đời sống lại cho đời sống trong khi các ngươi ngỡ mình là người cho, lại chỉ là nhân chứng

Và hỡi những kẻ nhận vì các ngươi đều là kẻ nhận, chớ gánh lấy sự ghi ơn nào kẻo các ngươi đặt ách lên chính bản thân và trên kẻ cho
Tốt hơn hãy đứng cùng kẻ cho trên tặng phẩm hắn như trên đôi cánh
Vì quá băn khoăn về món nợ các ngươi tức là nghi ngờ lượng rộng mà mẹ là lòng đất bao dung và cha là Thượng Đế của kẻ cho
Nguồn: Mật khải (The Prophet), Phạm Bích Thuỷ dịch, NXB Hiện đại, 1975

In từ trang: https://www.thivien.net/ » Kahlil Gibran » Sự cho