09/12/2019 00:16Thi Viện - Kho tàng thi ca Việt Nam và thế giới

Nhớ về Ma-ri-a
Erinnerung an die Marie A

Tác giả: Bertolt Brecht

Nước: Đức
Đăng bởi thanhbinh82_tp vào 01/05/2007 08:02

 

Nguyên tác

An jenem Tag im blauen Mond September
Still unter einem jungen Pflaumenbaum
Da hielt ich sie, die stille bleiche Liebe
In meinem Arm wie einen holden Traum.
Und über uns im schönen Sommerhimmel
War eine Wolke, die ich lange sah
Sie war sehr weiß und ungeheuer oben
Und als ich aufsah, war sie nimmer da.

Seit jenem Tag sind viele, viele Monde
Geschwommen still hinunter und vorbei.
Die Pflaumenbäume sind wohl abgehauen
Und fragst du mich, was mit der Liebe sei?
So sag ich dir: ich kann mich nicht erinnern
Und doch, gewiß, ich weiß schon, was du meinst.
Doch ihr Gesicht, das weiß ich wirklich nimmer
Ich weiß nurmehr: ich küßte es dereinst.

Und auch den Kuß, ich hätt ihn längst vergessen
Wenn nicht die Wolke dagewesen wär
Die weiß ich noch und werd ich immer wissen
Sie war sehr weiß und kam von oben her.
Die Pflaumenbäume blühn vielleicht noch immer
Und jene Frau hat jetzt vielleicht das siebte Kind.
Doch jene Wolke blühte nur Minuten
Und als ich aufsah, schwand sie schon im Wind.

Dịch nghĩa

Dịch bởi sabina_mller

Nhớ về Maria

Vào một ngày tháng Chín trăng thanh
Lặng yên dưới cây mận non
Tôi nắm giữ lấy tình yêu nhạt nhoà
Trong vòng tay tôi như (giữ) giấc mộng tuyệt vời
Trên chúng ta, bầu trời mùa hè rực rỡ
Tôi nhìn một đám mây rất lâu
Đám mây trắng và to lớn trên cao
Khi tôi ngước nhìn, đám mây không bao giờ ở đó.
Từ ngày đó rất, rất nhiều mặt trăng
Trôi đi lặng lẽ
Nhiều cây mận đã bị chặt bỏ
Và em hỏi tôi, tình yêu ấy như thế nào?
Nên tôi nói với em: tôi không thể nhớ được
Và đương nhiên tôi biết, ý em muốn nói gì
Nhưng tôi thật không nhớ nổi hình dáng nó (nó = tình yêu)
Tôi chỉ biết,tôi đã từng hôn

Và nụ hôn ấy, tôi tưởng mình đã quên,
Nếu đám mây không ở đó.
Tôi vẫn còn nhớ và sẽ luôn luôn nhớ
Đám mây rất trắng và chưa từng ở ở trên cao
Những cây mận có lẽ vẫn còn nở hoa
Và người phụ nữ ấy có lẽ đã có đứa con thứ bảy
Nhưng đám mây ấy chỉ có vài phút
Khi tôi ngước nhìn, đám mây đã biến mất trong gió.

Bản dịch (của Bản dịch của Trần Đương)

Ngày ấy, trong tháng chín, trăng thanh
Mận đứng lặng yên, thắm lá tươi cành
Anh giữ chặt tình em nhạt nhoà, lặng lẽ
Mà ngỡ đương ôm một giấc mộng nguyên lành...
Trên đầu ta, bầu trời đêm hè ấy
Một đám mây thật trắng, cứ bồng bềnh
Khi ngước mắt trông lên, anh còn có thấy
Mây biến đâu rồi, mây biếc của anh...

Từ buổi ấy, bao vầng trăng đi qua
Lặng lẽ soi, rồi lặng lẽ trôi xa
Nhưng cây mận xưa cũng biến đâu rồi nhỉ
Và em hỏi anh về tình yêu hai ta...
Anh nói cùng em: Anh không còn nhớ
Nhưng anh hiểu ra rồi-điều em thiết tha
Gương mặt em, thật tình anh không nhớ rõ
Nhưng anh nhớ: trên mặt em, làn môi anh ghé qua...

Và đến nụ hôn, tưởng cũng không còn nhớ
Nếu trên nền trời không một đám mây trôi
Anh vẫn nhớ rõ, cái đám mây ngày đó
Đám mây trắng vô cùng, đã sà xuống chơi vơi...
Và những cây mận hẳn là vẫn nở
Và em ngày xưa, chắc đã bảy con rồi...
Nhưng mà mây, chỉ rạng ngời giây lát
Rồi, khi anh nhìn lên, mây trong gió vụt trôi...

In từ trang: https://www.thivien.net/ » Bertolt Brecht » Nhớ về Ma-ri-a