20/01/2022 20:32Thi Viện - Kho tàng thi ca Việt Nam và thế giới

Kẻ cầu xin
La prière

Tác giả: Alphonse de Lamartine - Alphonse-Marie Prat de Lamartine

Nước: Pháp
Đăng bởi Minh Sơn Lê vào 29/04/2021 06:50

 

Nguyên tác

Le roi brillant du jour, se couchant dans sa gloire,
Descend avec lenteur de son char de victoire.
Le nuage éclatant qui le cache à nos yeux
Conserve en sillons d’or sa trace dans les cieux,

Et d’un reflet de pourpre inonde l’étendue.
Comme une lampe d’or, dans l’azur suspendue,
La lune se balance aux bords de l’horizon;
Ses rayons affaiblis dorment sur le gazon,

Et le voile des nuits sur les monts se déplie:
C’est l’heure où la nature, un moment recueillie,
Entre la nuit qui tombe et le jour qui s’enfuit,
S’élève au Créateur du jour et de la nuit,

Et semble offrir à Dieu, dans son brillant langage,
De la création le magnifique hommage.
Voilà le sacrifice immense, universel!
L’univers est le temple, et la terre est l’autel;

Les cieux en sont le dôme: et ces astres sans nombre,
Ces feux demi-voilés, pâle ornement de l’ombre,
Dans la voûte d’azur avec ordre semés,
Sont les sacrés flambeaux pour ce temple allumés:

Et ces nuages purs qu’un jour mourant colore,
Et qu’un souffle léger, du couchant à l’aurore,
Dans les plaines de l’air, repliant mollement,
Roule en flocons de pourpre aux bords du firmament,

Sont les flots de l’encens qui monte et s’évapore
Jusqu’au trône du Dieu que la nature adore.
Mais ce temple est sans voix. Où sont les saints concerts?
D’où s’élèvera l’hymne au roi de l’univers?

Tout se tait: mon coeur seul parle dans ce silence.
La voix de l’univers, c’est mon intelligence.
Sur les rayons du soir, sur les ailes du vent,
Elle s’élève à Dieu comme un parfum vivant;

Et, donnant un langage à toute créature,
Prête pour l’adorer mon âme à la nature.
Seul, invoquant ici son regard paternel,
Je remplis le désert du nom de I’Eternel;

Et celui qui, du sein de sa gloire infinie,
Des sphères qu’il ordonne écoute l’harmonie,
Ecoute aussi la voix de mon humble raison,
Qui contemple sa gloire et murmure son nom.

Salut, principe et fin de toi-même et du monde,
Toi qui rends d’un regard l’immensité féconde;
Ame de l’univers, Dieu, père, créateur,
Sous tous ces noms divers je crois en toi, Seigneur;

Et, sans avoir besoin d’entendre ta parole,
Je lis au front des cieux mon glorieux symbole.
L’étendue à mes yeux révèle ta grandeur,
La terre ta bonté, les astres ta splendeur.

Tu t’es produit toi-même en ton brillant ouvrage;
L’univers tout entier réfléchit ton image,
Et mon âme à son tour réfléchit l’univers.
Ma pensée, embrassant tes attributs divers,

Partout autour de soi te découvre et t’adore,
Se contemple soi-même et t’y découvre encore
Ainsi l’astre du jour éclate dans les cieux,
Se réfléchit dans l’onde et se peint à mes yeux.

C’est peu de croire en toi, bonté, beauté suprême;
Je te cherche partout, j’aspire à toi, je t’aime;
Mon âme est un rayon de lumière et d’amour
Qui, du foyer divin, détaché pour un jour,

De désirs dévorants loin de toi consumée,
Brûle de remonter à sa source enflammée.
Je respire, je sens, je pense, j’aime en toi.
Ce monde qui te cache est transparent pour moi;

C’est toi que je découvre au fond de la nature,
C’est toi que je bénis dans toute créature.
Pour m’approcher de toi, j’ai fui dans ces déserts;
Là, quand l’aube, agitant son voile dans les airs,

Entr’ouvre l’horizon qu’un jour naissant colore,
Et sème sur les monts les perles de l’aurore,
Pour moi c’est ton regard qui, du divin séjour,
S’entr’ouvre sur le monde et lui répand le jour:

Quand l’astre à son midi, suspendant sa carrière,
M’inonde de chaleur, de vie et de lumière,
Dans ses puissants rayons, qui raniment mes sens,
Seigneur, c’est ta vertu, ton souffle que je sens;

Et quand la nuit, guidant son cortège d’étoiles,
Sur le monde endormi jette ses sombres voiles,
Seul, au sein du désert et de l’obscurité,
Méditant de la nuit la douce majesté,

Enveloppé de calme, et d’ombre, et de silence,
Mon âme, de plus près, adore ta présence;
D’un jour intérieur je me sens éclairer,
Et j’entends une voix qui me dit d’espérer.

Oui, j’espère, Seigneur, en ta magnificence:
Partout à pleines mains prodiguant l’existence,
Tu n’auras pas borné le nombre de mes jours
A ces jours d’ici-bas, si troublés et si courts.

Je te vois en tous lieux conserver et produire;
Celui qui peut créer dédaigne de détruire.
Témoin de ta puissance et sûr de ta bonté
J’attends le jour sans fin de l’immortalité.

La mort m’entoure en vain de ses ombres funèbres,
Ma raison voit le jour à travers ces ténèbres.
C’est le dernier degré qui m’approche de toi,
C’est le voile qui tombe entre ta face et moi.

Hâte pour moi, Seigneur, ce moment que j’implore;
Ou, si, dans tes secrets tu le retiens encore,
Entends du haut du ciel le cri de mes besoins;
L’atome et l’univers sont l’objet de tes soins,

Des dons de ta bonté soutiens mon indigence,
Nourris mon corps de pain, mon âme d’espérance;
Réchauffe d’un regard de tes yeux tout-puissants
Mon esprit éclipsé par l’ombre de mes sens

Et, comme le soleil aspire la rosée,
Dans ton sein, à jamais, absorbe ma pensée.

Bản dịch của Minh Sơn Lê

Thái dương, nằm xuống vinh quang,
Cỗ xe chiến thắng phủ màn nghỉ ngơi.
Vầng mây sáng vắt ngang trời
Che đi dấu vết chiếu ngời tà huy,

Một màu tím toả lan đi.
Như đèn, lơ lửng thiên di trên trời,
Trăng treo tận cuối chân trời;
Ánh trăng lấp loáng ngủ trên cỏ mềm,

Núi non phủ xuống màn đêm:
Giờ đây là lúc thiên nhiên êm đềm
Bóng ngày trốn chạy màn đêm,
Hoá công khéo tạo ra đêm với ngày,

Tuyệt vời ngôn ngữ của Ngài,
Khai thiên lập địa chốn đây bao đời
Hy sinh cao cả, vợi vời!
Đền là vũ trụ, đất nơi bàn thờ;

Vòm trời: vô số ngôi sao,
Lung linh, trang điểm cho bầu trời đêm,
Trong màu xanh thẳm dịu êm,
Đuốc thiêng lấp lánh thắp trên ngôi đền:

Ngàn mây nguyên thuỷ bồng bềnh,
Từ hoàng hôn đến bình minh, gió đùa
Mây nằm để gió đong đưa,
Cuộn thành thảm tím ngàn xưa trên trời,

Suối hương cuồn cuộn bay hơi.
Thiên nhiên thờ kính với ngôi Chúa Trời.
Giáo đường nhạc Thánh im lời?
Bài ca ngợi Chúa hát nơi chốn nào?

Một mình thinh lặng chìm sâu.
Âm thanh vũ trụ vọng vào hồn tôi.
Nắng chiều, trên cánh gió trôi,
Như dâng lên Chúa một trời hương hoa;

Và, đem ngôn ngữ chan hoà,
Đưa hồn tôi đến với toà thiên nhiên.
Gợi lên ánh mắt cha hiền,
Tôi nhân danh Chúa giữa miền đồng hoang;

Thấy lòng, rạng rỡ vô vàn,
Lắng nghe tiếng lệnh hoà tan cõi hồn,
Khiêm nhường vang dội trí khôn,
Vinh quang ai thấy để còn gọi tên.

Xin chào, nơi cõi nhân sinh,
Bao la trước một cái nhìn phút giây;
Linh hồn vũ trụ, là Ngài,
Lòng tin vào Chúa, dẫu thay tên ngoài;

Chẳng cần vâng phục lời ai,
Vinh quang phía trước hiện ngay trên trời.
Chúa luôn là đấng cao vời,
Đất lành, tinh tú chiếu ngời Chúa ban.

Tuyệt vời Chúa tạo thế gian;
Càn khôn vũ trụ chiếu mang ảnh Ngài,
Hồn tôi vũ trụ soi ngay.
Đức tin vào Chúa, mãi hoài trong tôi

Yêu thương tìm thấy quanh đời,
Hãy quay nhìn lại để rồi thấy ta
Trên trời đầy cánh sao sa,
Chiếu trong sóng nước ánh vào mắt tôi.

Tin giai nhân ở trên đời
Yêu em, khao khát, khắp nơi đi tìm;
Tình yêu rực sáng trong tim
Toả ra hơi ấm thiêng liêng, từng ngày,

Xa em khao khát đoạ đày,
Lửa thiêu cháy bỏng hồn này vì em.
Miên man thổn thức yêu em.
Thế gian này chỉ có em đủ rồi;

Thiên nhiên chỉ thấy em thôi,
Muôn loài chỉ có mình tôi phước phần.
Đến sa mạc để em gần;
Khi bình minh, vẫy bức màn trên không,

Chân trời rực rỡ ánh hồng,
Bình minh trải ngọc trên vùng núi cao,
Như mắt em, ánh dạt dào,
Mở ra thế giới chan hoà nắng mai:

Khi sao lên giữa ban ngày,
Cho tôi hơi ấm, đời hoài lung linh,
Giác quan bừng dậy trong mình,
Cho tôi ân sủng bởi tình Chúa ban;

Đêm về, tinh tú theo sang,
Thế gian chìm giấc, trong màn tối đen,
Một mình, giữa sa mạc đêm,
Lắng nghe tịch lặng của đêm ngọt ngào,

Tịnh tâm, giữa màn tối bao,
Hồn nghe kề cận má đào em yêu;
Rồi như, cảm thấy bao điều,
Và nghe tiếng nói dắt dìu tin yêu.

Vâng, tin, lạy Chúa, cao siêu:
Bàn tay phù phép khắp chiều không gian,
Không hề giới hạn thời gian
Những ngày trần thế, gian nan vội tàn.

Chúa hằng gìn giữ, ủi an;
Chúa sinh ra lẫn diệt thân con người.
Chứng minh sức mạnh lòng Trời
Tôi chờ ngày được sống đời trường sinh.

Bóng đen thần tử quanh mình,
Trí tâm tôi được hạ sinh chốn này.
Mức cuối cùng chính là đây,
Chắn ngang khuôn mặt của Ngài với tôi.

Đợi tôi, xin Chúa, nhậm lời;
Nếu, còn bí ẩn, xin Người giữ cho,
Trời cao vang tiếng cậy nhờ;
Càn khôn vũ trụ trông chờ Chúa thương

Xót thương cho kẻ khiêm nhường,
Bánh thiêng, nuôi nấng linh hồn vọng tin;
Mắt Ngài chiếu rọi ấm êm
Trong tôi tâm trí bỗng chìm vào đêm

Lúc mặt trời gọi sương lên,
Hồn tôi mãi mãi gửi bên Chúa Trời.

In từ trang: https://www.thivien.net/ » Alphonse de Lamartine » Kẻ cầu xin