05/07/2022 18:46Thi Viện - Kho tàng thi ca Việt Nam và thế giới

Tô mạc già
蘇幕遮

Tác giả: Phạm Trọng Yêm - 范仲淹

Thể thơ: Từ phẩm; Nước: Trung Quốc; Thời kỳ: Bắc Tống, Liêu
Đăng bởi Vanachi vào 08/07/2005 13:14

 

Nguyên tác

碧雲天,
黃葉地。
秋色連波,
波上寒煙翠。
山映斜陽天接水。
芳草無情,
更在斜陽外。

黯鄉魂,
追旅思,
夜夜除非好夢留人睡。
明月樓高休獨倚。
酒入愁腸,
化作相思淚。

Phiên âm

Bích vân thiên,
Hoàng diệp địa.
Thu sắc liên ba,
Ba thượng hàn yên thuý.
Sơn ám tà dương thiên tiếp thuỷ.
Phương thảo[1] vô tình,
Cánh tại tà dương ngoại.

Ảm hương hồn,
Truy lữ tứ,
Dạ dạ trừ phi hảo mộng lưu nhân thuỵ.
Minh nguyệt lâu cao hưu độc ỷ.
Tửu nhập sầu trường,
Hoá tác tương tư lệ.

Dịch nghĩa

Trời đầy mây biếc,
Đất phủ lá vàng.
Cảnh sắc mùa thu lẫn với nước hồ,
Trên sóng là khói lạnh màu biếc.
Trời chiều phủ bóng núi non, trời xanh nối tiếp với mặt nước.
Cỏ thơm không hiểu nỗi lòng người,
Lại mọc tới tận nơi cuối chân trời.

Nỗi nhớ nhà rầu rĩ,
Tìm theo nỗi lòng đất khách,
Hằng đêm chỉ khi mộng đẹp (về quê) mới có thể ngủ được.
Trăng sáng, lầu cao, người vẫn lẻ bóng tựa trông.
Rượu vào trong dạ sầu,
Hoá thành giọt lệ nhớ nhung.

Bản dịch của Nguyễn Chí Viễn

Trời xanh biếc
Lá vàng úa
Sóng nước màu thu
Sóng gợn khói mờ phủ
Nước liền trời non ánh tà dương rọi
Cỏ ngát vô tình
Lại ở tà dương ngoại

Lẩn hương hồn
Theo lữ tứ
Tối tối trừ phi mộng đẹp lưu người ngủ
Trăng sáng lầu cao đừng một đưa
Rượu thấm sầu trường
Sẽ hoá tương tư lệ
Nguồn: Nguyễn Chí Viễn, Tuyển tập từ Trung Hoa - Nhật Bản, NXB Văn hoá - Thông tin, 1996
[1] Chỉ nỗi nhớ nhà. Câu này ý nói cỏ thơm vô tình, không hiểu được tâm sự người ta, ở nơi xa xôi này lại mọc xanh rì khiến lòng người không khỏi nhớ quê hương.

In từ trang: https://www.thivien.net/ » Phạm Trọng Yêm » Tô mạc già