30/10/2020 09:50Thi Viện - Kho tàng thi ca Việt Nam và thế giới

Bông hoa rừng

Tác giả: Thế Lữ - Nguyễn Thứ Lễ

Thể thơ: Lục bát; Nước: Việt Nam; Thời kỳ: Hiện đại
Đăng bởi Vanachi vào 02/12/2005 03:40

 

Tặng Đoàn Phú Tứ

Trèo lên trên đỉnh non cao
Nghe lời chim gọi, gió dào dạt thưa...
Bỗng đâu gặp gỡ tình cờ,
Cô nàng cao váy ỡm ờ đứng trông,
Tóc cô gió lẳng lơ chòng,
Nắng vàng rỡn cặp má hồng hồng tươi.
Mắt như nước lặng in trời,
Cánh đào thắm nét miệng cười trong mơ[1].
Khiến ta lòng những say sưa:
“Phải người ta vẫn đợi chờ, đây chăng?”

Trái tim đếm bước ngập ngừng,
Lại gần ta hỏi ai rằng: “Ai ơi!
Theo đường nước chảy mây trôi.
Để lòng ra khắp phương trời, ta xem
Ở đây nhắn gió đưa chim,
Ở đâu thiếu nữ trông tìm người yêu.
Tới đây thấy cảnh đìu hiu,
Phải chăng người ở trên đèo mong ta?”

Bồi hồi, ta đợi lời thưa,
Nhưng cô sơn nữ hững hờ trông mây...
Sóng rờn đôi mắt lung lay[2],
Tình xuân nồng đượm đôi mày thanh thanh,
Cười duyên đắm đuối trời tình[3]
Lòng ta như muốn tan thành hư không.
Ta ôm thiếu nữ trong lòng:
Người yêu thoắt biến thành bông hoa rừng.

Bông hoa nay vẫn còn hương,
Lòng ta còn vết đau thương, không cùng,
Đính hoa ở một bên lòng,
Ngàn năm tiếc giấc mơ mòng khi xưa.
Trên đây là bài thơ theo bản in lần thứ 2 năm 1941.

Nguồn:
1. Thế Lữ, Mấy vần thơ, NXB Hội Nhà văn, 1992
2. Báo Phong hoá, số 79, ngày 29-12-1933
[1] Bản đầu năm 1935 in là “Cánh đào thắm nét miệng cười như mơ”.
[2] Bản đầu năm 1935 in là “Sóng xuân đôi mắt lung lay”.
[3] Bản đầu năm 1935 in là “Cười xuân đắm đuối trời tình”.

In từ trang: https://www.thivien.net/ » Thế Lữ » Bông hoa rừng