28/01/2022 01:41Thi Viện - Kho tàng thi ca Việt Nam và thế giới

Bài 17
Poema 17

Tác giả: Pablo Neruda

Nước: Chilê
Đăng bởi thanhbinh82_tp vào 04/08/2007 16:37

 

Nguyên tác

Pensando, enredando sombras en la profunda soledad.
Tú también estás lejos, ah más lejos que nadie.
Pensando, soltando pájaros, desvaneciendo imágenes, enterrando lámparas.

Campanario de brumas, qué lejos, allá arriba!
Ahogando lamentos, moliendo esperanzas sombrías, molinero taciturno,
se te viene de bruces la noche, lejos de la ciudad.

Tu presencia es ajena, extraña a mí como una cosa.
Pienso, camino largamente, mi vida antes de ti.
Mi vida antes de nadie, mi áspera vida.
El grito frente al mar, entre las piedras,
corriendo libre, loco, en el vaho del mar.
La furia triste, el grito, la soledad del mar.
Desbocado, violento, estirado hacia el cielo.

Tú, mujer, qué eras allí, qué raya, qué varilla
de ese abanico inmenso? Estabas lejos como ahora.
Incendio en el bosque! Arde en cruces azules.
Arde, arde, llamea, chispea en árboles de luz.
Se derrumba, crepita. Incendio. Incendio.
Y mi alma baila herida de virutas de fuego.
Quién llama? Qué silencio poblado de ecos?

Hora de la nostalgia, hora de la alegría, hora de la soledad.
hora mía entre todas!
Bocina en que el viento pasa cantando.
Tanta pasión de llanto anudada a mi cuerpo.

Sacudida de todas las raíces,
asalto de todas las olas!
Rodaba, alegre, triste, interminable, mi alma.

Pensando, enterrando lámparas en la profunda soledad.

Quién eres tú, quién eres?

Bản dịch của Nguyễn Đăng Thường

Khi suy gẫm, khi lưới bắt những chiếc bóng trong cô đơn sâu thẳm.
Cả em nữa, em cũng thật xa, a còn xa hơn hết thảy mọi người.
Khi suy gẫm, thả những cánh chim, làm tiêu tan những hình ảnh,
vùi nông những ngọn đèn.
Ôi ngọn tháp sương mờ, sao mi quá đỗi xa, mãi trên cao ấy!
Khi bóp nghẹn những tiếng than, khi xay những hy vọng tăm tối,
hỡi kẻ xay bột lầm lì câm lặng,
đêm dò dẫm tìm tới với người, xa hẳn thành phố.

Sự hiện diện của em rất lạ xa, hoàn toàn lạ xa đối với tôi như một sự vật.
Tôi ngẫm nghĩ, bước đi rất lâu, về cuộc đời tôi trước em.
Cuộc đời tôi trước bất kỳ ai, cuộc đời cay đắng của tôi.
Tiếng kêu trước biển cả, giữa những tảng đá,
khi chạy tự do, điên cuồng, trong hơi nước của biển.
Cơn cuồng nhiệt buồn bã, tiếng kêu, sự cô đơn của biển.
Hăm hở, mãnh liệt, vươn mãi tới trời.

Còn em, em hỡi, lúc đó em là gì, là vạch nào, nan nào
của cây quạt bao la ấy? Lúc đó em cũng đã xa xôi không kém gì hiện tại.
Đám cháy trong rừng cây! Hãy cháy lên thành những thập giá xanh.
Cháy lên, cháy lên, bùng lên thành ngọn lửa, lấp lánh thành những cây ánh sáng.
Đám cháy sụp đổ, nổ lốp đốp. Đám cháy. Đám cháy.
Và hồn tôi nhảy múa bị thương vì những tàn lửa.
Ai gọi thế? Im lặng nào đầy những vọng âm thế?
Giờ phút của hoài niệm, giờ phút của niềm vui, giờ phút của cô đơn,
giờ phút của ta trên hết mọi giờ phút!
Ôi chiếc tù và của gió ca hát lướt qua.
Biết bao mê đắm với tiếng khóc than cột ràng lấy thân ta.

Mọi gốc rễ lay động,
mọi con sóng tiến công!
Và hồn ta lăn đi, vui vẻ, buồn thiu, bất tận.

Khi suy gẫm, khi vùi chôn những ngọn đèn trong cô đơn sâu thẳm.
Mi là ai mi hỡi, mi là ai?

In từ trang: https://www.thivien.net/ » Pablo Neruda » Bài 17