08/12/2019 04:18Thi Viện - Kho tàng thi ca Việt Nam và thế giới

Con tàu không trung
Воздушный корабль

Tác giả: Mikhail Lermontov - Михаил Лермонтов

Nước: Nga
Đăng bởi hongha83 vào 06/02/2009 21:05

 

Nguyên tác

По синим волнам океана,
Лишь звёзды блеснут в небесах,
Корабль одинокий несётся,
Несётся на всех парусах.

Не гнутся высокие мачты,
На них флюгера не шумят,
И молча в открытые люки
Чугунные пушки глядят.

Не слышно на нём капитана,
Не видно матросов на нём,
Но скалы, и тайные мели,
И бури ему нипочём.

Есть остров на том океане —
Пустынный и мрачный гранит.
На острове том есть могила,
А в ней император зарыт.

Зарыт он без почестей бранных
Врагами в сыпучий песок,
Лежит на нем камень тяжёлый,
Чтоб встать он из гроба не мог.

И в час его грустной кончины,
В полночь, как свершается год,
К высокому берегу тихо
Воздушный корабль пристаёт.

Из гроба тогда император,
Очнувшись, является вдруг, —
На нём треугольная шляпа
И серый походный сюртук.

Скрестивши могучие руки,
Главу опустивши на грудь,
Идёт и к рулю он садится
И быстро пускается в путь.

Несётся он к Франции милой,
Где славу оставил и трон,
Оставил наследника-сына
И старую гвардию он.

И только что землю родную
Завидит во мраке ночном,
Опять его сердце трепещет
И очи пылают огнём.

На берег большими шагами
Он смело и прямо идёт,
Соратников громко он кличет
И маршалов грозно зовёт.

Но спят усачи-гренадёры —
В равнине, где Эльба шумит,
Под снегом холодной России,
Под знойным песком пирамид.

И маршалы зова не слышат:
Иные погибли в бою,
Другие ему изменили
И продали шпагу свою.

И, топнув о землю ногою,
Сердито он взад и вперёд
По тихому берегу ходит,
И снова он громко зовёт:

Зовет он любезного сына,
Опору в превратной судьбе;
Ему обещает полмира,
А Францию только себе.

Но в цвете надежды и силы
Угас его царственный сын,
И долго, его поджидая,
Стоит император один —

Стоит он и тяжко вздыхает,
Пока озарится восток,
И капают горькие слёзы
Из глаз на холодный песок,

Потом на корабль свой волшебный,
Главу опустивши на грудь,
Идёт и, махнувши рукою,
В обратный пускается путь.

Bản dịch (của Bản dịch của Minh Đức)

Trên sóng biếc đại dương
Chỉ còn sao lấp lánh
Một con tàu cô đơn
Cánh buồm căng lướt mạnh

Cột buồm không uốn cong
Không nghe cờ vẫy gió
Và những khẩu thần công
Lặng nhìn qua cửa mở

Không nghe tiếng chỉ huy
Không bóng người thuỷ thủ
Nhưng con tàu coi khinh
Cả đá ngầm, dông tố

Có đảo hoang âm u
Nơi đại dương vắng vẻ
Trên đảo có nấm mồ
Chôn sâu một hoàng đế

Kẻ thù vùi trong cát
Không nghi lễ chiến binh
Trên chèn hòn đá tảng
Để người chẳng vùng lên

Phút lâm chung buồn thảm
Đêm tháng tận năm cùng
Cập bờ cao im lặng
Mọt con tàu không trung

Bỗng nhiên từ nấm mộ
Hoàng đế vụt hiên hình
Với chiếc mũ tam giác
Bộ áo xám hành hình

Khoanh đôi tay mạnh mẽ
Trước ngực cúi mái đầu
Người ngồi vào tay lái
Và con tàu lướt mau

Người trở về nước Pháp
Nơi bỏ lại vinh quang
Ngai vàng, con kế nghiệp
Cùng đội ngự lâm quân

Vừa thoáng thấy quê hương
Trong bóng đêm đen đặc
Tim người đã run lên
Lửa bừng trong ánh mắt

Người xoải bước lên bờ
Hiên ngang và dũng mãnh
Gọi chiến hữu cao lời
Hăm doạ đòi tướng lĩnh

Nhưng những chiến binh già
Ngủ trên bờ Enbơ
Dưới cát thiêu Ai Cập
Và tuyết lạnh nước Nga

Tướng lĩnh không nghe thấy
Kẻ chiến đại hy sinh
Kẻ đem lòng phản bọi
Bán thanh gươm của mình

Người giậm chân giận dữ
Bước tới lại bước lui
Trên bờ cao lặng lẽ
Rồi lại cất cao lời

Người gọi đứa con yêu
Niềm tin trong bội bạc
Hứa cho nửa thế gian
Chỉ dành riêng nước Pháp

Giữa hoa niên, hy vọng
Đứa con sớm úa tàn
Và đợi chờ mòn mỏi
Hoàng đế đứng cô đơn

Người đứng lặng, thở dài
Khi phương đông hửng sáng
Những giọt lệ đắng cay
Tuôn rơi trên cát lạnh

Rồi cúi đầu trước ngực
Về con tàu thần kỳ
Người giơ tay phất mạnh
Tàu quay mũi lướt đi
1840
Nguồn: Thơ M.Iu.Ler-môn-tốp/ NXB Văn học, 1999.

In từ trang: https://www.thivien.net/ » Mikhail Lermontov » Con tàu không trung