17/11/2019 09:56Thi Viện - Kho tàng thi ca Việt Nam và thế giới

Đề Cổ Châu hương thôn tự
題古州鄉村寺

Tác giả: Trần Nhân Tông - 陳仁宗

Thể thơ: Ngũ ngôn tứ tuyệt; Nước: Việt Nam; Thời kỳ: Trần
Đăng bởi Vanachi vào 25/05/2006 08:36

 

Nguyên tác

世數一息墨,
時情兩海銀。
魔宮渾管甚,
佛國不勝春。

Phiên âm

Thế số nhất tức mặc,
Thời tình lưỡng hải ngân[1].
Ma cung hồn quản thậm,
Phật quốc bất thăng xuân.

Dịch nghĩa

Số đời hoàn toàn mờ mịt
Tình người đổi thay qua đôi mắt
Khi cung ma bị quản chặt
Thì cõi Phật tràn ngập màu xuân.

Bản dịch (của Bản dịch của Nguyễn Tấn Hưng)

Kiếp người chỉ một làn hơi,
Tình đời, ngấn lệ ngậm ngùi sầu thương.
Ví lòng quản được ma vương,
Ấy là cõi Phật mở nguồn hương xuân.
Theo Thánh đăng ngữ lục, tháng Mười năm Mậu Thân (1308), Trần Nhân Tông được tin công chúa Thiên Thuỵ ốm nặng bèn từ Yên Tử về thăm. Đến ngày 15 tháng Mười âm lịch, sau khi dặn dò xong, Nhân Tông lại trở về Yên Tử. Giữa đường ông nghỉ lại trong một ngôi chùa làng ở hương Cổ Châu, sáng hôm sau trước khi lên đường ông đề bài kệ này lên vách chùa để ngỏ ý mình. Sự việc Nhân Tông từ Yên Tử về thăm công chúa Thiên Thuỵ lúc bà sắp mất, Đại Việt sử ký toàn thư cũng có chép.

Nguồn: Thơ văn Lý Trần (tập II), NXB Khoa học xã hội, 1988
[1] Đôi mắt. Trong thơ của Tô Thức có câu: “Đống hợp ngọc lâu hàn khởi lật, Quang giao ngân hải huyễn sinh hoa”. Các nhà chú giải giảng rằng: Kinh của Đạo giáo gọi xương vai là ngọc lâu và mắt là ngân hải. Ở đây có lẽ chính là ngân hải nhưng vì niêm vận, tác giả phải đổi ngược lại thành hải ngân.

In từ trang: https://www.thivien.net/ » Trần Nhân Tông » Đề Cổ Châu hương thôn tự