09/08/2022 22:59Thi Viện - Kho tàng thi ca Việt Nam và thế giới

Tiếng gọi của linh hồn
Le cri de l’âme

Tác giả: Alphonse de Lamartine - Alphonse-Marie Prat de Lamartine

Nước: Pháp
Đăng bởi Minh Sơn Lê vào 26/10/2021 19:06

 

Nguyên tác

Quand le souffle divin qui flotte sur le monde
S’arrête sur mon âme ouverte au moindre vent,
Et la fait tout à coup frissonner comme une onde
Où le cygne s’abat dans un cercle mouvant!

Quand mon regard se plonge au rayonnant abîme,
Où luisent ces trésors du riche firmament,
Ces perles de la nuit que son souffle ranime,
Des sentiers du Seigneur innombrable ornement!

Quand d’un ciel de printemps l’aurore qui ruisselle
Se brise et rejaillit en gerbes de chaleur,
Que chaque atome d’air roule son étincelle,
Et que tout sous mes pas devient lumière ou fleur!

Quand tout chante ou gazouille, ou roucoule ou bourdonne,
Que d’immortalité tout semble se nourrir,
Et que l’homme, ébloui de cet air qui rayonne,
Croit qu’un jour si vivant ne pourra plus mourir!

Quand je roule en mon sein mille pensers sublimes,
Et que mon faible esprit, ne pouvant les porter,
S’arrête en frissonnant sur les derniers abîmes,
Et, faute d’un appui, va s’y précipiter!

Quand, dans le ciel d’amour où mon âme est ravie,
Je presse sur mon coeur un fantôme adoré,
Et que je cherche en vain des paroles de vie
Pour l’embraser du feu dont je suis dévoré!

Quand je sens qu’un soupir de mon âme oppressée
Pourrait créer un monde en son brûlant essor,
Que ma vie userait le temps, que ma pensée
En remplissant le ciel déborderait encor!

Jéhova! Jéhova! ton nom seul me soulage!
Il est le seul écho qui réponde à mon coeur!
Ou plutôt ces élans, ces transports, sans langage,
Sont eux-mêmes un écho de ta propre grandeur!

Tu ne dors pas souvent dans mon sein, nom sublime!
Tu ne dors pas souvent sur mes lèvres de feu:
Mais chaque impression t’y trouve et t’y ranime,
Et le cri de mon âme est toujours toi, mon Dieu!

Bản dịch của Minh Sơn Lê

Khi hơi thở thần tiên vào trần thế
Dừng lại hồn anh, đón gió mơn man,
Khiến em rung mình như đợt sóng tràn
Nơi thiên nga đậu trong vòng lay động!

Khi mắt anh nhìn sâu vào vực sáng,
Nơi chói loà kho báu thật cao sang,
Ngọc ngà đêm đem hơi thở lại chàng,
Từ đường lãnh chúa vô vàn cảnh trí!

Khi nắng mai chiếu trời xuân nguyên thuỷ
Vỡ tuôn ra dưới làn nhiệt ban ngày,
Mỗi nguyên tử phóng thành tia lửa bay,
Mọi thứ dưới chân như hoa chiếu dịu!

Mọi thứ hát vang, hoặc kêu líu ríu,
Bất diệt dường như mọi vật sinh sôi,
Đàn ông kia, loá mắt bởi sắc trời,
Tin ngày sống sẽ trở thành bất tử!

Khi anh quấn vào lòng nghìn cao kiến,
Tâm yếu mềm, anh không thể bao dung,
Đứng mà run bên vực thẳm cuối cùng,
Và, sai quấy, cứ lao mình xuống đó!

Trên thiên đường tình, nơi hồn rạng rỡ,
Đè lên tim mình một bóng ma yêu,
Để tìm bao lời lẽ trong hắt hiu
Đem đốt hết những gì đang ray rức!

Nghe tiếng thở dài từ hồn áp bức
Như là một thế giới cháy bùng lên,
Phí cả đời, rằng suy nghĩ có nên
Để “đội đá vá trời” thêm lần nữa!

Đức Giê-hô-va! tên Người nương tựa!
Là đáp âm duy nhất của tâm hồn!
Xung động, giao thoa, thường chỉ vô ngôn,
Là tiếng vọng vô biên mình ta có!

Đôi khi ngủ trong lòng, tên vô độ!
Không ngủ thường trên môi bỏng này đây:
Nhưng ấn tượng Người thì cứ sống hoài,
Và tiếng gọi của linh hồn luôn có Chúa!
In trong thi tập Hoà điệu thi ca và tôn giáo (Harmonies poétiques et religieuses, 1830)

In từ trang: https://www.thivien.net/ » Alphonse de Lamartine » Tiếng gọi của linh hồn