23/10/2021 08:22Thi Viện - Kho tàng thi ca Việt Nam và thế giới

Bài 5
Poema 5

Tác giả: Pablo Neruda

Nước: Chilê
Đăng bởi thanhbinh82_tp vào 01/08/2007 16:08

 

Nguyên tác

Para que tú me oigas
mis palabras
se adelgazan a veces
como las huellas de las gaviotas en las playas.

Collar, cascabel ebrio
para tus manos suaves como las uvas.

Y las miro lejanas mis palabras.
Más que mías son tuyas.
Van trepando en mi viejo dolor como las yedras.

Ellas trepan así por las paredes húmedas.
Eres tú la culpable de este juego sangriento.

Ellas están huyendo de mi guarida oscura.
Todo lo llenas tú, todo lo llenas.

Antes que tú poblaron la soledad que ocupas,
y están acostumbradas más que tú a mi tristeza.
Ahora quiero que digan lo que quiero decirte
para que tú las oigas como quiero que me oigas.

El viento de la angustia aún las suele arrastrar.
Huracanes de sueños aún a veces las tumban
Escuchas otras voces en mi voz dolorida.
Llanto de viejas bocas, sangre de viejas súplicas.
Ámame, compañera. No me abandones. Sígueme.
Sígueme, compañera, en esa ola de angustia.

Pero se van tiñendo con tu amor mis palabras.
Todo lo ocupas tú, todo lo ocupas.

Voy haciendo de todas un collar infinito
para tus blancas manos, suaves como las uvas.

Bản dịch của Nguyễn Đăng Thường

Chỉ cốt để em nghe
những chữ của tôi
đôi khi tự xóa mờ
như vết chân hải âu trên cát.

Chuỗi vòng, chiếc lục lạc say
cho hai tay em ngọt ngào tựa những trái nho.

Và tôi ngắm nhìn chúng thật xa xôi những chữ của tôi.
Chúng thuộc về em hơn là về tôi.
Trên nỗi đau ngày cũ chúng quấn quít như nhánh trường xuân.(*)

Chúng leo như thế trên những mặt tường ẩm ướt.
Và thủ phạm của trò chơi đẫm máu này chính là em.
Chúng đang tẩu thoát từ hang ổ tối tăm của tôi.
Tất cả em rót đầy, em rót đầy tất cả.

Trước em chúng đã lấp kín nỗi hiu quạnh nơi em đang chiếm ngụ
và chúng quen với nỗi buồn của tôi hơn là em.

Nay tôi muốn chúng nói với em những điều tôi muốn nói,
để em nghe chúng như tôi muốn em nghe tôi.

Thông thường, một cơn gió lo âu còn kéo lê chúng.
Và đôi khi những trận cuồng phong của mộng mị còn quật ngã chúng.

Em còn nghe những tiếng nói xa lạ trong tiếng nói đau buồn của tôi.
Tiếng than của những vành môi xưa, máu của những lần khẩn cầu cũ.
Hỡi người bạn đường của tôi, hãy thương yêu tôi. Xin đừng bỏ tôi. Hãy theo tôi.
Hỡi người bạn đường của tôi, xin hãy theo tôi trên đỉnh sóng của lo âu.

Dẫu sao những chữ của tôi cũng đượm màu tình yêu của em.
Tất cả em chiếm ngụ, em chiếm ngụ tất cả.

Tôi đang xâu tất cả những chữ ấy lại thành một tràng chuỗi bất tận
cho hai tay em trắng ngần, ngọt ngào tựa những trái nho.

In từ trang: https://www.thivien.net/ » Pablo Neruda » Bài 5