17/06/2024 07:17Thi Viện - Kho tàng thi ca Việt Nam và thế giới

Đàn sếu
Журавли

Tác giả: Rasul Gamzatov - Расул Гамзатов

Nước: Nga
Đăng bởi Vanachi vào 07/02/2007 14:04

 

Nguyên tác

Мне кажется порою, что солдаты,
С кровавых не пришедшие полей,
Не в землю эту полегли когда-то,
А превратились в белых журавлей.

Они до сей поры с времен тех дальних
Летят и подают нам голоса.
Не потому ль так часто и печально
Мы замолкаем, глядя в небеса?

Сегодня, предвечернею порою,
Я вижу, как в тумане журавли
Летят своим определенным строем,
Как по полям людьми они брели.

Они летят, свершают путь свой длинный
И выкликают чьи-то имена.
Не потому ли с кличем журавлиным
От века речь аварская сходна?

Летит, летит по небу клин усталый -
Летит в тумане на исходе дня,
И в том строю есть промежуток малый -
Быть может, это место для меня!

Настанет день, и с журавлиной стаей
Я поплыву в такой же сизой мгле,
Из-под небес по-птичьи окликая
Всех вас, кого оставил на земле.

Dịch nghĩa

Đôi khi tôi nghĩ rằng, có những người lính
Họ đã không trở về từ mặt trận đẫm máu,
Vào một lúc nào đó họ không nằm trên mảnh đất này,
Mà biến thành những con sếu trắng.

Từ ngày đó đến bây giờ
Chúng vẫn bay và phát tiếng kêu cho chúng ta nghe.
Có phải vì thế mà chúng ta thường thấy buồn nao lòng
Khi chúng ta im lặng ngước nhìn bầu trời chăng?

Hôm nay, trong buổi chiều tà
Tôi thấy như có đàn sếu trong màn sương mù
Đang bay theo đội hình xác định,
Như những con người đang lê bước trên chiến trận.

Đàn sếu bay trên những chặng đường dài
Và gọi những tên ai đó.
Có phải chăng, tiếng sếu kêu
Giống tiếng Avar tự ngàn xưa?

Sếu bay theo hình mũi tên mệt mỏi trên bầu trời
Bay trong sương mù lúc cuối ngày,
Và trong đội hình đó có một khoảng trống nhỏ nhoi
Có thể là, chỗ ấy dành cho tôi!

Sẽ có ngày, tôi cùng đàn sếu
Bơi trong màn sương xám ấy.
Bằng tiếng sếu dưới vòm trời tôi sẽ gọi
Tất cả các bạn, những người còn lại trên trái đất này.

Bản dịch của Thuỵ Anh

Những người lính không về sau trận đánh
Chiến trường xưa đẫm máu bao ngày
Tưởng như họ không nằm trong đất lạnh
Mà hóa thành muôn vạn sếu trắng bay

Đàn sếu trắng vẫn từ thuở ấy
Bay mãi đến bây giờ, cất tiếng gọi ta
Bởi thế chăng nên ta thường buồn bã
Ngừng chuyện giữa chừng đưa mắt ngắm trời xa?

Hôm nay đây khi bóng chiều chạng vạng
Tôi thấy sếu bay trong lớp sương mù
Thành đội hình âm thầm như năm cũ
Những con người dàn trận bước nhẹ chân

Sếu cứ bay đường xa lắc chẳng phân vân
Và những cái tên được điểm lên khắc khoải
Bởi thế chăng nên từ thuở xưa hoang dại
Tiếng Ava ta đã giống tiếng sếu trời?

Mũi tiến công xưa đã mỏi mệt rồi
Bay .. bay mãi trong ngày tàn sương muộn
Và giữa đội hình kia nhỏ nhoi khoảng trống
Chỗ trống này có lẽ để dành tôi?

Rồi sẽ đến ngày cùng đàn sếu tôi trôi
Trong bóng khói sương. Từ dưới làn mây tối
Bằng tiếng chim tôi sẽ cao tiếng gọi
Nhắn những người tôi bỏ lại trần gian…
Покуда вертится Земля.
Махачкала, “Дагучпедгиз” 1976.

In từ trang: https://www.thivien.net/ » Rasul Gamzatov » Đàn sếu