04/08/2021 16:44Thi Viện - Kho tàng thi ca Việt Nam và thế giới

Sonnet IV (Tình yêu hạ độc em rồi)
Sonnet IV (Depuis qu’Amour cruel empoisonna)

Tác giả: Louise Labé

Nước: Pháp
Đăng bởi Minh Sơn Lê vào 19/10/2020 19:45

 

Nguyên tác

Depuis qu’Amour cruel empoisonna
Premierement de son feu ma poitrine,
Tousiours brulay de sa fureur diuine,
Qui un seul iour mon cœur n’abandonna.

Quelque trauail, dont assez me donna,
Quelque menasse et procheine ruine :
Quelque penser de mort qui tout termine,
De rien mon cœur ardent ne s’estonna.

Tant plus qu’Amour nous vient fort assaillir,
Plus il nous fait nos forces recueillir,
Et tousiours frais en ses combats fait estre :

Mais ce n’est pas qu’en rien nous fauorise,
Cil qui les Dieus et les hommes mesprise :
Mais pour plus fort contre les fors paroitre.

Bản dịch của Minh Sơn Lê

Tình yêu hạ độc em rồi
Khi anh đốt lửa chảy trôi ngực mềm
Thánh thần cũng giận hờn thêm
Một ngày em biết trái tim không đành

Ưu phiền nào đủ đây anh
Rồi mai chuyện cũng trở thành tích xưa
Chết đi cũng kể như vừa
Con tim thì đã ôm thừa khổ đau

Tình yêu cuốn hút vào nhau
Bên anh càng thấy dạt dào tình trao
Anh nâng niu quá ngọt ngào

Không vì như thế mà cao ngạo đời
Đàn ông hãy nhớ lấy lời:
Đừng mong chống lại gì nơi thiên toà.
Nguyên tác ở trên từ bản in Élégies et sonnets (Tancrède de Visan, NXB Sansot, 1910), theo chính tả tiếng Pháp đương thời. Dưới đây là bản phiên lại theo chính tả hiện đại:
Depuis qu’Amour cruel empoisonna
Premièrement de son feu ma poitrine,
Toujours brûlait de sa fureur divine,
Qui un seul jour mon cœur n’abandonna.

Quelque travail, dont assez me donna,
Quelque menace et prochaine ruine :
Quelque penser de mort qui tout termine,
De rien mon cœur ardent ne s’étonna.

Tant plus qu’Amour nous vient fort assaillir,
Plus il nous fait nos forces recueillir,
Et toujours frais en ses combats fait être :

Mais ce n’est pas qu’en rien nous favorise,
Cil qui les Dieux et les hommes méprise :
Mais pour plus fort contre les forts paraître.

In từ trang: https://www.thivien.net/ » Louise Labé » Sonnet IV (Tình yêu hạ độc em rồi)