20/09/2021 13:17Thi Viện - Kho tàng thi ca Việt Nam và thế giới

Thu tứ
秋思

Tác giả: Nguyễn Xuân Ôn - 阮春溫

Thể thơ: Thất ngôn bát cú; Nước: Việt Nam; Thời kỳ: Nguyễn
Đăng bởi hongha83 vào 06/06/2016 17:28

 

Nguyên tác

愁人倚閣思無端,
一片秋光入夜寒。
青女降廷霜令肅,
素娥下殿月光斕。
不勝隔別形骸軟,
始覺暌離滋味酸。
卻笑世情炎冷半,
敎人心緒獨盤桓。

Phiên âm

Sầu nhân ỷ các tứ vô đoan,
Nhất phiến thu quang nhập dạ hàn.
Thanh nữ[1] giáng đình sương lệnh túc,
Tố nga[2] hạ điện nguyệt quang lan.
Bất thăng cách biệt hình hài nhuyễn,
Thuỷ giác khuê ly tư vị toan.
Khước tiếu thế tình viêm lãnh bán,
Giao nhân tâm tự độc bàn hoàn.

Dịch nghĩa

Người buồn dựa gác tự dưng ý nghĩ lan man
Một vòm trời thu đêm đến lạnh lùng
Thanh nữ bước xuống sân, sương buông lặng lẽ
Tố nga dời điện bóng trăng tràn trề
Vì xa cách làm cho hình hài xiết bao mệt mỏi
Mới hay mùi ly biệt thật là chua cay
Lại cười thế tình nửa lạnh nửa nóng
Khiến mối lòng người ta riêng những băn khoăn

Bản dịch của Nguyễn Văn Bách

Người sầu tựa triện tứ chơi vơi,
Lạnh lẽo đêm thu một mảnh trời.
Thanh nữ xuống thềm sương giá ngắt,
Tố nga ló mặt nguyệt bừng soi.
Tái tê cách biệt từng khôn xiết,
Chua xót khuê ly mới thấm mùi.
Cười ngán tình đời chen ấm lạnh,
Băn khoăn riêng chạnh nỗi lòng ai.
Hai câu 3 và 4 tả cảnh mùa thu.

Nguồn: Thơ văn Nguyễn Xuân Ôn (in lần thứ hai), NXB Văn học, 1977
[1] Thần sương. Sách Hoài Nam tử chép: "Đến mùa thu, thanh nữ ra, sương tuyết rơi xuống".
[2] Hằng Nga, chỉ mặt trăng.

In từ trang: https://www.thivien.net/ » Nguyễn Xuân Ôn » Thu tứ