24/10/2021 18:04Thi Viện - Kho tàng thi ca Việt Nam và thế giới

Chàng thanh niên
Юноша

Tác giả: Hristo Smirnenski - Христо Смирненски

Nước: Bungary
Đăng bởi hongha83 vào 14/11/2008 21:20

 

Nguyên tác

Аз не зная защо съм на тоз свят роден,
не попитах защо ще умра,
тук дойдох запленен и от сивия ден,
и от цветната майска зора.

Поздравих пролетта, поздравих младостта
и възторжен разтворих очи,
за да срещна Живота по друм от цветя
в колесница от лунни лъчи.

Но не пролет и химн покрай мен позвъни,
не поръси ме ябълков цвят:
пред раззинали бездни до черни стени
окова ме злодей непознат.

И през облаци злоба и демонска стръв
черна сянка съзрях да пълзи —
златолюспест гигант се изправи сред кръв,
сред морета от кръв и сълзи.

В полумрака видях изтерзани лица,
вред зачух плачове като в сън
и жестока закана на гневни сърца
се преплете с оковния звън.

Аз познах свойте братя във робски керван,
угнетени от Златний телец;
и човешкия Дух — обруган, окован,
аз го зърнах под трънен венец.

И настръхнал от мрака на тази земя,
закопнях, запламтях и зова:
— Ах, блеснете, пожари, сред ледна тъма!
Загърмете, железни слова!

Нека пламне земята за пир непознат,
нека гръм да трещи, да руши!
Барикаден пожар върху робския свят!
Ураган, ураган от души!...

И тогава — залюбен в тълпите, пленен
от лъчите на нова зора, —
без да питам защо съм на тоз свят роден,
аз ще знам за какво да умра.

Bản dịch của Xuân Diệu

Tôi không biết trên đời tại sao tôi lại sinh ra
Tôi không rõ tại sao tôi sẽ chết
Tôi có đấy, bị giam cầm giữa những ngày xám xịt
Cũng như giữa buổi sáng nở hoa của tháng giêng hồng

Chào mùa xuân, chào tuổi thanh niên
Tôi đã mở rất nhiệt tình đôi mắt
Để được chào đón trên một đường hoa
Dưới những ánh trăng mơn man êm mát

Nhưng mùa xuân và các khúc hát đều câm lặng với tôi
Những cánh hoa lê rụng đằng xa lắc
Trên những vực há mồm, trên những bức tường đen kịt
Một tên khốn kiếp vô danh đã xích treo tôi

Qua những đám ây hận thù lừa lọc
Tôi đã thấy bò lê một cái bóng đen
Một tên khổng lồ mình rực vảy vàng
Đứng sững trên những ao máu và nước mắt

Trong bóng tối tôi thấy những mặt mày hốc hác
Đâu đâu cũng là ác mộng với khóc than
Và nỗi gằm gằm của những trái tim nặng căm hờn
Đáp lại tiếng xiềng lê trên mặt đất

Tôi nhận ra anh em tôi trong cái đoàn dài nô lệ ấy
Đang còm lưng dưới sức đè nặng của tượng Bò Vàng
Và Trí tuệ con người - bị đem ra lăng nhục
Tôi đã nhìn vầng trán đội vòng gai

Run lên giữa bóng tối dày của trái đất này yêu mến
Tôi kêu to nỗi thắm thiết của lòng mình:
- Ôi! Những trận cháy hãy sáng lên, trong các đêm đen giá buốt
Hãy nổ bùng ra, những lời thép sắt đanh!

Trái đất hãy rực lên trong một tiệc tùng mới lạ
Sấm hãy gầm vang, sấm hãy phá đi!
Những chiến luỹ hoả thiêu trên cái cuộc đời nô lệ!
Bão táp, bão táp sục sôi của những tâm hồn!...

Và bấy giờ, yêu thiết tha những đám đông quần chúng
Hút theo hào quang của một buổi bình minh
Không hỏi nữa tại sao tôi sinh ra trên thế giới
Tôi biết: cái chết của mình sẽ đẹp biết bao nhiêu!
"Работнически вестник", 2 септември 1922
"Tạp chí Cộng Sản, tháng chín, 1922

In từ trang: https://www.thivien.net/ » Hristo Smirnenski » Chàng thanh niên