25/01/2022 03:44Thi Viện - Kho tàng thi ca Việt Nam và thế giới

Thiên tình sử
Романс

Tác giả: Aleksandr Pushkin - Александр Пушкин

Nước: Nga
Đăng bởi demmuadong vào 01/09/2006 09:59

 

Nguyên tác

Под вечер, осенью ненастной,
В далеких дева шла местах
И тайный плод любви несчастной
Держала в трепетных руках.
Всё было тихо — лес и горы,
Всё спало в сумраке ночном;
Она внимательные взоры
Водила с ужасом кругом.

И на невинном сем творенье,
Вздохнув, остановила их...
«Ты спишь, дитя, мое мученье,
Не знаешь горестей моих,
Откроешь очи и тоскуя
Ко груди не прильнешь моей.
Не встретишь завтра поцелуя
Несчастной матери твоей.

Ее манить напрасно будешь!..
Стыд вечный мне вина моя,—
Меня навеки ты забудешь;
Тебя не позабуду я;
Дадут покров тебе чужие
И скажут:,,Ты для нас чужой!“—
Ты спросишь: „Где ж мои родные?”
И не найдешь семьи родной.

Мой ангел будет грустной думой
Томиться меж других детей!
И до конца с душой угрюмой
Взирать на ласки матерей;
Повсюду странник одинокий,
Предел неправедный кляня,
Услышит он упрек жестокий...
Прости, прости тогда меня.

Быть может, сирота унылый,
Узнаешь, обоймешь отца.
Увы! где он, предатель милый,
Мой незабвенный до конца?
Утешь тогда страдальца муки,
Скажи: „Ее на свете нет —
Лаура не снесла разлуки
И бросила пустынный свет”.

Но что сказала я?.. быть может,
Виновную ты встретишь мать,
Твой скорбный взор меня встревожит!
Возможно ль сына не узнать?
Ах, если б рок неумолимый
Моею тронулся мольбой...
Но, может быть, пройдешь ты мимо —
Навек рассталась я с тобой.

Ты спишь — позволь себя, несчастный,
К груди прижать в последний раз.
Закон неправедный, ужасный
К страданью присуждает нас.
Пока лета не отогнали
Беспечной радости твоей,—
Спи, милый! горькие печали
Не тронут детства тихих дней!»

Но вдруг за рощей осветила
Вблизи ей хижину луна...
С волненьем сына ухватила
И к ней приближилась она;
Склонилась, тихо положила
Младенца на порог чужой,
Со страхом очи отвратила
И скрылась в темноте ночной.

Bản dịch của Nguyễn Mộng Sinh

Một buổi tối mùa thu mưa ảm đạm
Ở nơi xa thiếu phụ cúi đầu đi
Ghi trong tay run rẩy một hài nhi
Kết quả của mối tình bất hạnh
Yên lặng quá chung quanh, trong đêm lạnh
Những cánh rừng, ngọn núi ngủ từ lâu
Nàng dừng chân và lo sợ ngẩng đầu
Mắt sâu thẳm đăm đăm nhìn đêm tối

Khi dừng lại ở hài nhi vô tội
Nàng thở dài ngao ngán phút giây lâu:
"Ngủ đi con của mẹ, mối u sầu
Con không biết những nỗi niềm đau khổ
Lúc mở mắt, ngày mai, trời sáng tỏ
Con đói lòng không thấy sữa mẹ đâu
Con sẽ không bắt gặp cái hôn đầu
Con mẹ đây, một con người bất hạnh

Con sẽ hoài công khóc trong mưa lạnh
Chịu sự dày vò tủi nhục tháng năm...
Con sẽ quyên bóng dáng mẹ âm thầm
Nhưng còn mẹ, mẹ nhớ con mãi mãi
Khi người lạ cho con nơi nương lại
Họ nói rằng: "Mi không phải con ta!"
Gia đình thân yêu, tìm mãi không ra
Con tự hỏi: "Mẹ cha mình đâu nhỉ?"

Giữa những trẻ thơ vui đùa hoan hỉ
Con đắm mình trong suy tưởng vấn vương
Tâm hồn con nhức nhối đau thương
Khi bắt gặp sự nuông chiều mẫu tử
Khắp mọi chốn, con là người tư lự
Cúi thấp đầu trước miệng thế ba hoa
Khi nghe lời xỉ mắng quá chua ngoa
Đừng giận mẹ, con ơi, đừng giận mẹ!

Cũng có thể đáp lòng mong con trẻ
Một ngày kia con sẽ gặp cha
Anh ở đâu, kẻ phản bội hiền hoà
Không quên được của đời em mãi mãi?
Khi xoa dịu lòng người cha khổ ải
Hãy nói rằng: "Mẹ đã mất từ lâu
Nỗi biệt ly dày xéo trái tim đau
Nên mẹ bỏ thế giới này trống rỗng"

Cũng có thể, đừng buông lơi hy vọng
Rồi mai đây con gặp mẹ giữa đường
Cái nhìn con chan chứa yêu thương
Chẳng lẽ mẹ không nhận ra con nữa?
Ôi giá như đất trời phù hộ
Cho những con người sống với niềm tin...
Nhưng biết đâu con đi chẳng ngoảnh nhìn
Để mẹ ôm mối hận lòng đứng mãi!

Hãy cho mẹ, lúc này con đang ngủ
Ôm chặt con, lần cuối, sát trong lòng
Toà án cuộc đời oan nghiệt xử xong
Khép mẹ con ta vào vòng khổ ải
Lúc năm tháng chưa đuổi đi xa mãi
Ngủ đi con, những khổ hạnh buồn đau
Không giết được cả tâm hồn con trẻ!"

Bỗng bất chợt sau rừng thưa trăng hé
Sáng lều tranh cách thiếu phụ không xa
Nàng nhón chân nhẹ tiếng đến thềm nhà
Tay ôm chặt đứa hài nhi vô tội
Nghiêng mình xuống, nhẹ tay nàng đặt vội
Đứa con thơ bên ngưỡng cửa lạnh lùng
Rồi quay đi, sợ hãi giật mình run
Nàng biến mất trong đêm dày tăm tối.
1814
(dịch - 1984)

In từ trang: https://www.thivien.net/ » Aleksandr Pushkin » Thiên tình sử