23/05/2022 18:36Thi Viện - Kho tàng thi ca Việt Nam và thế giới

Em có những người tình
You have the lovers

Tác giả: Leonard Cohen

Nước: Canada
Đăng bởi Minh Sơn Lê vào 16/04/2021 13:31

 

Nguyên tác

You have the lovers,
they are nameless, their histories only for each other,
and you have the room, the bed, and the windows.
Pretend it is a ritual.

Unfurl the bed, bury the lovers, blacken the windows,
let them live in that house for a generation or two.
No one dares disturb them.
Visitors in the corridor tip-toe past the long closed door,
they listen for sounds, for a moan, for a song:
nothing is heard, not even breathing.

You know they are not dead,
you can feel the presence of their intense love.
Your children grow up, they leave you,
they have become soldiers and riders.

Your mate dies after a life of service.
Who knows you? Who remembers you?
But in your house a ritual is in progress:
It is not finished: it needs more people.

One day the door is opened to the lover's chamber.
The room has become a dense garden,
full of colours, smells, sounds you have never known.
The bed is smooth as a wafer of sunlight,
in the midst of the garden it stands alone.

In the bed the lovers, slowly and deliberately and silently,
perform the act of love.
Their eyes are closed,
as tightly as if heavy coins of flesh lay on them.

Their lips are bruised with new and old bruises.
Her hair and his beard are hopelessly tangled.
When he puts his mouth against her shoulder
she is uncertain whether her shoulder
has given or received the kiss.

All her flesh is like a mouth.
He carries his fingers along her waist
and feels his own waist caressed.
She holds him closer and his own arms tighten around her.
She kisses the hand beside her mouth.

It is his hand or her hand, it hardly matters,
there are so many more kisses.
You stand beside the bed, weeping with happiness,
you carefully peel away the sheets
from the slow-moving bodies.

Your eyes filled with tears, you barely make out the lovers,
As you undress you sing out, and your voice is magnificent
because now you believe it is the first human voice
heard in that room.

The garments you let fall grow into vines.
You climb into bed and recover the flesh.
You close your eyes and allow them to be sewn shut.
You create an embrace and fall into it.
There is only one moment of pain or doubt
as you wonder how many multitudes are lying beside your body,
but a mouth kisses and a hand soothes the moment away.

Bản dịch của Minh Sơn Lê

Em đang có những tình nhân,
vô danh, họ chỉ riêng dành cho nhau,
có phòng, giường, cửa sổ sau.
Sẵn cho nghi lễ đón nhau hẹn hò.

Bên khung cửa sổ mờ mờ,
Tình nhân vùi dập lắc lư trên giường
Sống qua vài thế hệ hơn.
Không ai dám đến làm buồn phiền ai.
Ngang qua cửa đóng then cài,
Chỉ nghe rên rỉ, với bài ca thôi:
không nghe tiếng thở rã rời.

Biết rằng họ vẫn sống khơi khơi mà,
Họ yêu mãnh liệt thiết tha.
Các con đều lớn, đã ra đi làm,
Họ thành chiến sĩ đua tranh.

Rồi ai cũng hết đời dành cho nhau.
Còn ai để nhớ đến nhau?
Nhưng trong nhà đó, vẫn giàu lễ nghi:
Nhiều người hơn vẫn cứ yêu.

Một ngày, cánh cửa phòng yêu phơi bày.
Như khu vườn rậm rạp thay,
Sắc màu, âm vị chưa ai đã từng.
Chiếc giường êm ái sáng trưng,
giữa khu vườn độc nhất giường ấy thôi.

Đôi tình nhân đến gọi mời,
Cho nhau động thái thay lời con tim.
Từng đôi mắt mộng lim dim,
Lắng nghe cảm xúc trên miền thịt da.

Môi hôn quấn quyện nát nhầu.
Sau vùng tóc rối cấu cào với nhau.
Vai nàng chàng cúi hôn sâu
Khiến nàng như thấy lạc vào thiên thai
Cùng nhau hôn đắm miệt mài.

Rồi nàng như thấy hình hài mở ra.
Eo nàng chàng vuốt thiết tha
và chàng cảm thấy tay ngà nàng ôm.
Hai người cùng siết chặt hơn.
Nàng hôn những ngón tay vờn quanh môi.

Bàn tay của cả lứa đôi,
Nâng niu chắt hết trên môi nồng nàn.
Bên giường, hạnh phúc vỡ tràn,
Mân mê cởi áo xé toang nhu mì
hình hài trả lại xuân thì.

Từ trong đáy mắt cuồng si vỡ oà,
Áo quần vừa cởi hết ra
là nghe tiếng hát câu ca tuyệt vời
Bởi tin rằng tiếng đầu đời
ở trong phòng đó của người yêu nhau.

Áo quần rơi vắt thành xâu.
Lên giường thân xác bắt đầu nở hoa.
Mắt em khép lại thật thà
Vòng tay em gọi thiết tha thật đầy.
Nghi ngờ, đau đớn vụt bay
Khi em tự hỏi hình hài ra sao
nhưng môi hôn đã lấp vào
và tay xoa dịu vách rào cách ngăn.

In từ trang: https://www.thivien.net/ » Leonard Cohen » Em có những người tình