07/10/2022 10:45Thi Viện - Kho tàng thi ca Việt Nam và thế giới

Kẻ hồi cư
Người khách lạ

Tác giả: Hristo Botev - Христо Ботев

Nước: Bungary
Đăng bởi hongha83 vào 12/11/2008 20:02

 

Nguyên tác

Бързай, странник, върви скоро
къща бащина да стигнеш;
пред къщата играй хоро,
през хорото ти ще минеш.

"Добре дошъл", ще ти кажат
деца, баби и подевки;
а момите — те играят
подир дружкини засевки.

Няма нищо! Други зема
тази, що си нявга любил;
но и за теб моми има:
бога не си с камъни бил.

Ще излезе стара майка
да посрещне мила сина,
ще заплаче, ще завайка:
"Син дочаках от чужбина!"

Ще прегърне мъжка снага,
а ти нейни стари кости;
ще чуйш майчина си тъга,
ще чуйш нейни думи прости.

Ще чуйш, ала недей плака,
първо либе че сгодили,
друга вест те тебе чака —
за баща и братя мили!

Турци тейка ти убиха,
братята ти и двоица
полежаха, па изгниха,
отровени във темница.

Но то нищо! Ти да си жив,
баща скоро ще да бъдеш, —
бог е добър и милостив,
а ти трябва род да въдиш.

На, че плачеш! Ех, жена си!
За жени е плачът даден,
за жени, за сиромаси:
ти не си ни гол, ни гладен.

Речи тамо: "Бог да прости",
на попове по патрихил,
на трапеза свикай гости,
пък бъди какъвто си бил!

Земи жена хубавица,
или грозна със имот;
народи рояк дечица
и с сюрмашки ги храни пот.

Тъй глупецът, тъй залита
да прекара добър живот,
и никога не се пита
човек ли е той или скот!

Bản dịch của Vũ Tú Nam

Khách lạ, mau chân lên, anh sắp thấy
Nhà mẹ cha. Đang giờ múa hô-rô
Anh sẽ làm phiền những người đang nhảy
Lúc đi qua

Các cụ bà và trẻ con sẽ nói:
"Cậu đã về!Thực là quý hóa!"
Những cô gái múa nhịp nhàng
Thứ sáu vui chơi, trước ngày chủ nhật tưng bừng

Người anh yêu đã bị ai chiếm mất
Có hề chi! Con gái còn nhiều
Cứ yên tâm, còn khối người yêu
Dù sao cũng chẳng phạm gì đến Chúa!

Mẹ già anh bước ra ngưỡng cửa
Đón con trai
Khóc lóc não nề:
"Con trai tôi từ xứ lạ đã về!"

Cụ run rẩy ôm thân anh cường tráng
Ôi nắm xương già - Nghe tiếng mẹ than
Anh sẽ hiểu dòng nước mắt chứa chan
Và những lời người nói lên mộc mạc

Hãy lắng nghe, đừng khóc, lắng nghe
Thiếu nữ anh yêu đã hứa hôn rồi
Chưa hết, hãy nghe thêm, chưa hết
Cha và các em...Nghe, đừng khóc anh ơi
Giặc Thổ đã giết cha...Các em anh yêu mến
Trong nhà tù khủng khiếp bị giam cầm
Và cả hai đã chết bởi cực hình

Có hề chi, yên lành anh vẫn sống
Một ngày kia anh sẽ làm cha
Chúa sẽ ban cho con cái đầy nhà

Kìa, anh khóc sụt sùi! Nào, can đảm!
Thở than ư? Ồ! Chỉ có đàn bà
Và kẻ nghèo mới than vãn kêu la
Thử nghĩ lại: anh chẳng hèn chẳng đói

Anh hãy xin: "Cầu Chúa Trời thương hại
Những linh hồn đã khuất ấy cho"
Các giáo trưởng cần: lễ lạc thật to
Hãy mở tiệc, mời thân hào đến dự
Cứ sống thế, xưa nay anh vẫn thế

Hãy cưới một cô nàng đẹp nhất trần ai
Hoặc xấu xí nhưng mà giàu sụ
Cùng ả ta đẻ sòn sòn một mớ
Hãy yêu con, nuôi chúng bằng mồ hôi
Của kẻ nghèo

Như thế đấy, giống vô loài
Trở về nước, thèm phong lưu phú quý
Chẳng cần biết mình là người hay thú

In từ trang: https://www.thivien.net/ » Hristo Botev » Kẻ hồi cư