30/07/2021 21:28Thi Viện - Kho tàng thi ca Việt Nam và thế giới

Bài 33

Tác giả: Nguyễn Bỉnh Khiêm - 阮秉謙

Thể thơ: Đường luật biến thể; Nước: Việt Nam; Thời kỳ: Hậu Lê, Mạc, Trịnh-Nguyễn
Đăng bởi Vanachi vào 25/07/2005 01:27

 

Lấy chăng ai cấm mặc ai dùng,
Hễ của tự nhiên ấy của chung.
Non nước có màu lòng khách chứa,
Trúc mai làm bạn hứng thơ nồng.
Chốn điền viên cũ dầu thong thả,
Đạo thánh hiền xưa luống chốc mòng[1].
Song nhật[2] chớ rằng đã hổ,
Đến đâu thì cũng có xuân phong.
Theo Thơ văn Nguyễn Bỉnh Khiêm dựa theo các bản Nôm Trình quốc công Nguyễn Bỉnh Khiêm thi tập (AB.635), Bạch Vân Am thi tập (AB.157), Trình quốc công Bạch Vân Am thi tập (AB.309).

Bản quốc ngữ trong Văn đàn bảo giám:
Lấy không ai cấm mặc ai dùng,
Hễ của tự nhiên ấy của chung.
Non nước có màu lòng khách hớ,
Trúc mai làm bạn hứng thơ nồng.
Chốn điền viên cũ dầu thong thả,
Đạo thánh hiền xưa luống chốc mòng.
Lòng thử hỏi lòng không hổ thẹn,
Đến đâu thì cũng có xuân phong.
Nguồn:
1. Bùi Văn Nguyên, Thơ văn Nguyễn Bỉnh Khiêm (tập 1), NXB Giáo dục, 1989
2. Trần Trung Viên, Văn đàn bảo giám, NXB Văn học, 2004
[1] Chờ mong.
[2] Có chỗ đọc là “Song viết”, chưa rõ nghĩa, hiện còn tranh cãi.

In từ trang: https://www.thivien.net/ » Nguyễn Bỉnh Khiêm » Bài 33