22/01/2022 11:50Thi Viện - Kho tàng thi ca Việt Nam và thế giới

Bài số 64
64

Tác giả: Tagore Rabindranath - রবীন্দ্রনাথ ঠাকুর

Nước: Ấn Độ
Đăng bởi Vanachi vào 05/03/2007 19:01

 

Nguyên tác

I spent my day on the scorching hot dust of the road.
Now, in the cool of the evening, I knock at the door of the inn. It is deserted and in ruins.
A grim ashath tree spreads its hungry clutching roots through the gaping fissures of the
walls.
Days have been when wayfarers came here to wash their weary feet.
They spread their mats in the courtyard in the dim light of the early moon, and sat and
talked of strange lands.
They woke refreshed in the morning when birds made them glad, and friendly flowers
nodded their heads at them from the wayside.
But no lighted lamp awaited me when I came here.
The black smudges of smoke left by many a forgotten evening lamp stare, like blind
eyes, from the wall.
Fireflies flit in the bush near the dried-up pond, and bamboo branches fling their
shadows on the grass-grown path.
I am the guest of no one at the end of my day.
The long night is before me, and I am tired.

Bản dịch của Đỗ Khánh Hoan

Suốt ngày tôi ngồi chơi trên bụi đường nóng bỏng. Bây giờ đêm xuống, trời mát dịu, tôi tới gõ cửa quán trọ. Quán vắng tanh, nằm hoang tàn.

Cây át-ha lãnh đạm trải rễ đói khát, ngoằn ngèo qua những vết tường nứt nẻ há hốc.

Đã có ngày khách qua đường tới đây rửa đôi chân thấm mệt. Họ trải chiếu trên sân dưới ánh trăng non lờ mờ rồi nghỉ ngơi trò chuyện về những miền xa xôi.

Sáng đến thức dậy họ cảm thấy sảng khoái khi chim chóc líu lo, khi những bông hoa hiền lành đứng bên vệ đường gật đầu chào đón.

Nhưng lúc tôi tới đây, không có đèn thắp sáng đợi chờ. Trên tường quán, do ánh đèn thắp đêm bị bỏ quên, những vệt khói đen còn sót lại trừng trừng nhìn trông giống như những cặp mắt đui mù.

Trong bụi rậm gần một ao cạn nước đom đóm lập loè bay; cành tre vươn bóng trên lối mòn rậm cỏ.

Tôi là người khách cô độc lúc ngày khép kín.

Đêm trải dài trước mặt, tôi đã mệt nhừ.

In từ trang: https://www.thivien.net/ » Tagore Rabindranath » Bài số 64