19/05/2022 02:55Thi Viện - Kho tàng thi ca Việt Nam và thế giới

Gửi mẹ
An meine Mutter B. Heine geborene v. Geldern

Tác giả: Heinrich Heine

Nước: Đức
Đăng bởi thanhbinh82_tp vào 13/01/2007 15:25

 

Nguyên tác

I

Ich bin's gewohnt, den Kopf recht hoch zu tragen,
Mein Sinn ist auch ein bißchen starr und zähe;
Wenn selbst der König mir ins Antlitz sähe,
Ich würde nicht die Augen niederschlagen.

Doch, liebe Mutter, offen will ich's sagen:
Wie mächtig auch mein stolzer Mut sich blähe,
In deiner selig süßen, trauten Nähe
Ergreift mich oft ein demutvolles Zagen.

Ist es dein Geist, der heimlich mich bezwinget,
Dein hoher Geist, der alles kühn durchdringet,
Und blitzend sich zum Himmelslichte schwinget?

Quält mich Erinnerung, daß ich verübet
So manche Tat, die dir das Herz betrübet?
Das schöne Herz, das mich so sehr geliebet?

II

Im tollen Wahn hatt ich dich einst verlassen,
Ich wollte gehn die ganze Welt zu Ende,
Und wollte sehn, ob ich die Liebe fände,
Um liebevoll die Liebe zu umfassen.

Die Liebe suchte ich auf allen Gassen,
Vor jeder Türe streckt ich aus die Hände,
Und bettelte um g'ringe Liebesspende -
Doch lachend gab man mir nur kaltes Hassen.

Und immer irrte ich nach Liebe, immer
Nach Liebe, doch die Liebe fand ich nimmer,
Und kehrte um nach Hause, krank und trübe.

Doch da bist du entgegen mir gekommen,
Und ach! was da in deinem Aug' geschwommen,
Das war die süße, langgesuchte Liebe.

Dịch nghĩa

Dịch nghĩa (sabina_mller)

I
Con quen ngẩn đầu thật cao,
Giác quan của con có hơi lờ đờ và cứng rắn;
Như thể khi chính đức vua nhìn vào mặt con,
con cũng sẽ không đưa mắt nhìn xuống.

Nhưng, mẹ yêu dấu, con muốn nói thật là:
Cho dù sự cao ngạo của con tỏ ra kiêu hãnh thế nào,
Thì khi ở trong tâm hồn ngọt ngào, tin tưởng, gần gữi của mẹ
Con lại rụt rè ngoan ngoãn.

Liệu có phải tâm linh của mẹ buộc con,
Tâm linh tối cao len lỏi qua tất cả một cách can đảm,
Và ánh sáng bầu trời đung đưa loé sáng?

Nỗi nhớ có dày vò con không, rằng có những việc con làm,
Khiến tim mẹ ngừng lại?
Trái tim xinh đẹp từng yêu thương con?

II
Tronng cơn mộng tưởng đẹp con đã bỏ mẹ lại,
Con muốn đi đến tận cùng thế giới,
Và muốn nhìn xem, liệu con có tìm thấy tình yêu,
Để mà bao bọc cho tình yêu tuyệt đẹp.

Con tìm kiếm tình yêu trên khắp hang cùng ngõ hẹp,
Con đưa tay ra trước mỗi cánh cửa,
Và xin xỏ một chút tình yêu ban phát -
Nhưng người ta chỉ cười cho con sự căm ghét lạnh nhạt.  

Và rồi con lại phát rồ vì tình yêu,
Lại vì tình yêu, nhưng mà rồi con không bao giờ tìm được tình yêu,
Và trở về nhà, bệnh tật, rầu rĩ.

Nhưng mẹ đã ở đó đối diện con,
Và kìa, cái gì lộ ra trong ánh mắt mẹ,
đó chính là tình yêu ngọt ngào, tìm kiếm bấy lâu.

Bản dịch của Tế Hanh

I
Con thường sống ngẩn cao đầu mẹ ạ
Tính tình con hơi ngang bướng kiêu kỳ
Nếu có vị chúa nào nhìn con vào mắt
Con chẳng bao giờ cuối mặt trước uy nghi

Nhưng mẹ ơi-con xin thú thật
Trái tim con dù kiêu hãnh thế nào
Đứng trước mẹ dịu dàng chân chất
Con thấy mình bé nhỏ làm sao

Có phải tinh thần mẹ diệu kỳ soi thấu
Như bay lên vừng ánh sáng cao siêu
Hay bao nỗi buồn xưa nung nấu
Trái tim mẹ hiền đùm bọc đứa con yêu.

II
Trong cơn mê, con từ mẹ ra đi
Con muốn đi tận cùng trời đất
Để tìm kiếm tình yêu đệp nhất
Trong đôi cánh tay con sẽ ôm ghì

Con tìm tình yêu khắp nơi khắp nẻo
Con đập vào các cửa mỏi rời tay
Con đã van xin như một kẻ ăn mày
Nhưng chỉ nhận những cái nhìn lạnh lẽo

Tìm không thấy tình yêu con trở về bên mẹ
Tâm trí chán chê, thân thể rã rời
Con bỗng thấy một tình yêu chân thật
Trong đôi mắt dịu hiền của mẹ, mẹ ơi.

In từ trang: https://www.thivien.net/ » Heinrich Heine » Gửi mẹ