14/08/2020 22:17Thi Viện - Kho tàng thi ca Việt Nam và thế giới

Thanh bình nhạc kỳ 1
清平樂其一

Tác giả: Trương Viêm - 張炎

Thể thơ: Từ phẩm; Nước: Trung Quốc; Thời kỳ: Nguyên
Đăng bởi Vanachi vào 22/10/2007 05:17

 

Nguyên tác

候蛩凄斷,
人語西風岸。
月落沙平江似練,
望盡蘆花無雁。
暗教愁損蘭成,
可憐夜夜關情。
只有一枝梧葉,
不知多少秋聲。

Phiên âm

Hậu cung[1] thê đoạn,
Nhân ngữ tây phong ngạn.
Nguyệt lạc sa bình giang tự luyện,
Vọng tận lư hoa vô nhạn.
Ám giao sầu tổn Lan Thành[2],
Khả liên dạ dạ quan tình[3].
Chỉ hữu nhất chi ngô diệp,
Bất tri đa thiểu thu thanh.

Dịch nghĩa

Tiếng dế kêu não nề đứt đoạn,
Người bên gió tây (tức gió thu).
Trăng sa xuống bãi cát, sông tĩnh lặng như dải lụa,
Ngắm vút bờ lau không bóng nhạn.
U ám nỗi sầu của Lan Thành,
Thương thay đêm đêm nỗi lòng quan tái.
Chỉ có một cành lá ngô đồng,
Mà không biết bao nhiêu tiếng thu.

Bản dịch của Điệp luyến hoa

Dế kêu đứt đoạn não nề,
Gió tây cứ thổi lê thê ngoài bờ.
Trăng vàng sa xuống bãi thưa,
Sông như dải lụa, nhạn mờ bóng đâu.
Lan Thành cảm nỗi u sầu,
Đêm đêm nhớ nước ruột đau rối bời.
Ngô đồng chỉ một cành thôi,
Mà sao nghe vọng khắp trời tiếng thu ?
Bài từ này nói lên nỗi lòng của kẻ nước mất nhà tan. Nửa đầu bài từ tả cảnh thu não nề. Nửa sau tác giả so sánh hoàn cảnh mình với Dữu Tín, nước mất nhà tan, thân phiêu bạc. Hai câu cuối từ ngữ đơn giản mà hàm ý sâu xa.
[1] Con dế.
[2] Tức Dữu Tín 庾信, người nước Lương đời Nam Bắc triều, tiểu tự Lan Thành, giỏi thơ phú. Ông đi sứ xuống phương Bắc, bị nước Chu giữ lại, tuy được vinh hoa nhưng vẫn một lòng trông về cố quốc, làm bài "Ai Giang Nam phú" 哀江南賦 nổi tiếng ai thán cho sự hưng vong của nước Lương.
[3] Nỗi lòng của kẻ ở ngoài quan ải ngóng về cố quốc, ở đây chỉ nỗi tình hoài của kẻ nước mất nhà tan như Dữu Tín.

In từ trang: https://www.thivien.net/ » Trương Viêm » Thanh bình nhạc kỳ 1