23/10/2021 01:33Thi Viện - Kho tàng thi ca Việt Nam và thế giới

Hữu nhân tiếu ngã thi
有人笑我詩

Tác giả: Hàn Sơn - 寒山

Thể thơ: Ngũ ngôn cổ phong; Nước: Trung Quốc; Thời kỳ: Trung Đường
Đăng bởi Vanachi vào 21/09/2018 10:20

 

Nguyên tác

有人笑我詩,
我詩合典雅。
不煩鄭氏箋,
豈用毛公解。
不恨會人稀,
只為知音寡。
若遣趁宮商,
余病莫能罷。
忽遇明眼人,
即自流天下。

Phiên âm

Hữu nhân tiếu ngã thi,
Ngã thi hợp điển nhã.
Bất phiền Trịnh thị[1] tiên,
Khởi dụng Mao công[2] giải.
Bất hận hội nhân hy,
Chỉ vị tri âm quả.
Nhược khiển sấn cung thương,
Dư bệnh mạc năng bãi.[3]
Hốt ngộ minh nhãn nhân,
Tức tự lưu thiên hạ.

Dịch nghĩa

Có người cười chê thơ ta,
Thơ ta vốn phù hợp với sự tao nhã.
Không phải phiền đến chú của họ Trịnh,
Cũng không cần giải thích của họ Mao.
Ta không hận ít người hiểu,
Chỉ vì vắng bạn tri âm.
Dẫu người có so âm cung thương,
Thì bệnh của ta cũng không hết.
Khi gặp người mắt sáng,
Tự khắc sẽ lưu hành thiên hạ.

Bản dịch của Điệp luyến hoa

Có kẻ cười thơ ta,
Thơ ta hợp điển nhã.
Không cần họ Trịnh chú,
Chẳng phải họ Mao giải.
Đời hiếm kẻ tri âm,
Ít gặp đâu làm lạ.
Cung thương ví hợp cách,
Bệnh ấy ta vẫn mãi.
Người mắt sáng soi vào,
Sẽ lưu truyền thiên hạ.
[1] Tức Trịnh Huyền 鄭玄 (127-200), tự Khang Thành 康成, Nho gia trứ danh thời Đông Hán, đã chú giải nhiều kinh sách, trong đó có Kinh thi.
[2] Tức Mao Trường 毛萇, người đất Triệu thời Tây Hán, cũng là một người có công chú giải Kinh thi.
[3] Làm thơ phù hợp với cung thương (ý nói thanh luật) và “tứ thanh bát bệnh” do Thẩm Ước (441-513) đề xuất là những lý luận làm thơ rất thịnh hành đời Trung Đường.

In từ trang: https://www.thivien.net/ » Hàn Sơn » Hữu nhân tiếu ngã thi