21/08/2019 05:49Thi Viện - Kho tàng thi ca Việt Nam và thế giới

Bài số 64
64

Tác giả: Tagore Rabindranath - রবীন্দ্রনাথ ঠাকুর

Nước: Ấn Độ
Đăng bởi Diệp Y Như vào 31/01/2011 08:50

 

Nguyên tác

The sun had set on the western margin of the river among the tangle of the forest.

The hermit boys had brought the cattle home, and sat round the fire to listen to the master, Guatama, when a strange boy came, and greeted him with fruits and flowers, and, bowing low at his feet, spoke in a bird-like voice--"Lord, I have come to thee to be taken into the path of the supreme Truth.

"My name is Satyakâma."

"Blessings be on thy head," said the master.

"Of what clan art thou, my child? It is only fitting for a Brahmin to aspire to the highest wisdom."

"Master," answered the boy, "I know not of what clan I am. I shall go and ask my mother."

Thus saying, Satyakâma took leave, and wading across the shallow stream, came back to his mother's hut, which stood at the end of the sandy waste at the edge of the sleeping village.

The lamp burnt dimly in the room, and the mother stood at the door in the dark waiting for her son's return.

She clasped him to her bosom, kissed him on his hair, and asked him of his errand to the master.

"What is the name of my father, dear mother?" asked the boy.

"It is only fitting for a Brahmin to aspire to the highest wisdom, said Lord Guatama to me."

The woman lowered her eyes, and spoke in a whisper.

"In my youth I was poor and had many masters. Thou didst come to thy mother Jabâlâ's arms, my darling, who had no husband."

The early rays of the sun glistened on the tree-tops of the forest hermitage.

The students, with their tangled hair still wet with their morning bath, sat under the ancient tree, before the master.

There came Satyakâma.

He bowed low at the feet of the sage, and stood silent.

"Tell me," the great teacher asked him, "of what clan art thou?"

"My lord," he answered, "I know it not. My mother said when I asked her, 'I had served many masters in my youth, and thou hadst come to thy mother Jabâlâ's arms, who had no husband.'"

There rose a murmur like the angry hum of bees disturbed in their hive; and the students muttered at the shameless insolence of that outcast.

Master Guatama rose from his seat, stretched out his arms, took the boy to his bosom, and said, "Best of all Brahmins art thou, my child. Thou hast the noblest heritage of truth."

Bản dịch (của Bản dịch của Đào Xuân Quý)

Mặt trời đã lặn trên bờ sông phía tây
giữa rừng cây rậm rạp.
Khi các cậu bé ẩn dật
đã đưa gia súc về nhà
và ngồi quanh đống lửa
nghe thầy Guatama giảng giải,
thì một cậu bé nào xa lạ
mang hoa quả đến mừng thầy
Cậu ta cúi gập mình sát đất
và thỏ thẻ như chim:
“Thưa ngài, con đến tìm ngài
để mong được ngài dìu dắt
vào con đường của Chân lý cao siêu.
Tên con là Satyakâma”.

Thầy Guatama liền dạy:
“Cầu Trời phù hộ cho con.
Con ơi, con ở bộ tộc nào?
Chỉ bộ tộc Brahmin mới có thể mong vươn tới
trí tuệ cao siêu”.
Và cậu bé trả lời:
“Thưa thầy, con không biết rõ
Con sinh ra trong bộ tộc nào
Con sẽ xin về hỏi mẹ”.

Nói xong Satyakâma cáo biệt
và lội qua dòng nước cạn trở về túp lều của mẹ
Ở tận cùng bãi cát hoang vu
ven một làng con im lìm như ngủ.
Ngọn đèn leo lét trong phòng
Và người mẹ đứng trong bóng đêm, bên cửa
mong đợi con về.
Bà ôm chặt con vào lòng, và hôn lên mái tóc.
Và hỏi con về cuộc hội kiến với thầy.
Cậu bé hỏi: “Hỡi mẹ thân yêu!
Tên của cha con là gì hở mẹ?
Bởi thầy Guatama đã nói với con
Chỉ đẳng cấp Brahmin mới có thể mong vươn tới
trí tuệ cao siêu”.
Người mẹ nhìn xuống và khe khẽ nói:
“Ngày trẻ, mẹ nghèo, phải làm cho nhiều chủ,
và con ơi, con đã ra đời trên cánh tay của mẹ Jabâlâ,
một người mẹ không chồng”.

Những tia sáng đầu tiên của mặt trời
lấp lánh trên ngọn cây trong khu rừng ẩn dật.
Bọn đồ đệ, tóc rối tung còn ướt,
vì mới tắm xong,
đến ngồi dưới gốc cây xưa
trước mặt ông thầy.
Và Satyakâma đã đến
Cậu ta cúi xuống sát chân nhà hiền triết
và đứng yên không nói một lời.
Bậc thầy vĩ đại hỏi cậu:
“Con hãy nói với thầy, con ở bộ tộc nào?”
Cậu trả lời: “Thưa thầy, con không được biết.
Khi con hỏi, thì mẹ con bảo rằng:
“Ngày còn trẻ mẹ đã làm cho nhiều chủ,
và con đã ra đời trên cánh tay của mẹ Jabâlâ,
một người mẹ không chồng”.
Một tiếng xì xào nổi lên
khác nào tiếng một bầy ong dữ
khi có người phá tổ;
Bọn đồ đệ xì xào về thái độ hỗn hào đến trơ trẽn
của kẻ vô thừa nhận.
Thầy Guatama đứng lên
dang rộng cánh tay,
ôm cậu bé vào lòng
và nói:
“Con ơi, con là người Brahmin ưu việt
Con đã có được cái gia tài cao quý nhất:
Đó là lòng trung thực của con”.
Nguồn: Thơ R.Tagore, NXB Văn học, 2009

In từ trang: https://www.thivien.net/ » Tagore Rabindranath » Bài số 64