16/10/2021 20:16Thi Viện - Kho tàng thi ca Việt Nam và thế giới

Sonnet 109 (Ðừng gọi anh là người không chung thuỷ)
Sonnet 109 (O, never say that I was false of heart)

Tác giả: William Shakespeare

Nước: Anh
Đăng bởi Vanachi vào 20/03/2007 13:48

 

Nguyên tác

O, never say that I was false of heart,
Though absence seem’d my flame to qualify.
As easy might I from myself depart
As from my soul, which in thy breast doth lie:

That is my home of love: if I have ranged,
Like him that travels I return again,
Just to the time, not with the time exchanged,
So that myself bring water for my stain.

Never believe, though in my nature reign’d
All frailties that besiege all kinds of blood,
That it could so preposterously be stain’d,
To leave for nothing all thy sum of good;

For nothing this wide universe I call,
Save thou, my rose; in it thou art my all.

Bản dịch của Thái Bá Tân

Ðừng gọi anh là người không chung thuỷ,
Tuy anh nay không thể đến thăm nhiều.
Anh đâu dễ xa em như em nghĩ.
Tự sâu rồi anh gửi trái tim yêu

Cho em giữ trong ngực em. Từ đó
Như hành hương luôn hướng đi về,
Anh thăm hỏi em, thăm tim anh đau khổ,
Mang nước thần rửa cái xấu người chê.

Anh không tốt, em trách anh- có thể!
Nhưng quả anh không dám nghĩ bao giờ,
Rằng anh nỡ bỏ rơi em như thế,
Bỏ rơi nguồn hạnh phúc, bỏ nguồn thơ.

Em biết đấy, cuộc đời này rất rộng,
Anh chỉ có một mình em để sống.

In từ trang: https://www.thivien.net/ » William Shakespeare » Sonnet 109 (Ðừng gọi anh là người không chung thuỷ)