30/01/2023 08:42Thi Viện - Kho tàng thi ca Việt Nam và thế giới

“Ôi, ta yêu, một cách chết người”
“О, как убийственно мы любим”

Tác giả: Fyodor Tyutchev - Фёдор Тютчев

Nước: Nga
Đăng bởi Tung Cuong vào 01/11/2011 03:31

 

Nguyên tác

О, как убийственно мы любим,
Как в буйной слепоте страстей
Мы то всвего вернее губим,
Что сердцу нашему милей!

Давно ль, гордясь своей победой,
Ты говорил: она моя…
Год не прошёл – спросил и сведай,
Что уцелело от нея?

Куда ланит девались розы,
Улыбка уст и блеск очей?
Всё опалили, выжгли слёзы
Горючей влагою своей.

Ты помнишь ли, при вашей встрече,
При первой встрече роковой,
Её волшебный взор, и речи,
И смех младенчески-живой?

И что ж теперь? И где всё это?
И долговечен ли был сон?
Увы, как северное лето,
Был мимолетным гостем он!
Судьбы ужасным приговором
Твоя любовь для ней была,
И незаслуженным позором
На жизнь её она легла!

Жизнь отреченья, жизнь страданья!
В её душевной глубине
Ей оставались вспоминанья…
Но изменили и оне.

На земле ей дико стало,
Очарование ушло…
Толпа, нахлынув, в грязь втоптала
То, что в душе её цвело.

И что ж от долгого мученья,
Как пепл, сберечь ей удалось?
Боль, злую боль ожесточенья,
Боль без отрады и без слёз!

О, как убийственно мы любим!
Как в буйной слепоте страстей
Мы то всвего вернее губим,
Что сердцу нашему милей!

Bản dịch của Nguyễn Tùng Cương

Ôi, ta yêu, một cách chết người,
Khi mù quáng, sục sôi, mãnh liệt
Nói cho đúng, chính ta thường giết
Tất những gì ta tha thiết yêu thương!

Mới hôm nào, anh kiêu hãnh chiến thắng riêng,
Anh đã nói: Nàng là của tôi đấy…
Chưa đầy năm, cứ hỏi thăm thì thấy
Còn giữ nguyên những gì vốn có ở nàng?

Biến đâu rồi màu hồng sáng má nàng,
Nụ cười trên môi, long lanh cặp mắt?
Bằng hơi ấm toả ra nóng rát
Lệ đốt thiêu mọi thứ thành cháy xém, cháy đen.

Anh nhớ chăng buổi gặp gỡ của anh,
Lần hò hẹn đầu tiên như định mệnh,
Tiếng nàng nói, ánh nhìn huyền diệu,
Tiếng nàng cười sinh động, thơ ngây?

Còn bây giờ? Những thứ đó ở đâu?
Giấc mộng có dài lâu vĩnh viễn?
Than ôi, như phương Bắc mùa hè thật ngắn,
Chúng chỉ là khách chợt đến rồi đi!

Tình yêu của anh với nàng có khác gì
Là bản án hãi hùng do số phận,
Là nỗi nhục nàng không đáng nhận
Trút lên đời nàng gánh nặng phải mang!

Ơi cuộc đời bị chối bỏ, cuộc sống khổ đau!
Trong sâu thẳm hồn nàng còn lưu giữ
Chỉ là những nhớ nhung  xưa cũ…
Nhưng giờ đây chúng đã phản bội nàng.

Nàng trở nên cô độc trên thế gian
Nét hấp dẫn ngày xưa nay đâu mất…
Đám đông xông lên đạp luôn vào bùn đất
Tất những gì trong lòng nàng đã kết trái đơm hoa.

Những gì nàng giữ được như tàn tro,
Còn lưu lại sau khổ đau đằng đẵng?
Nỗi đau buốt, nỗi đau cay đắng,
Nỗi đau không niềm vui, không nước mắt tuôn rơi!

Ôi, ta yêu,  một cách chết người!
Khi mù quáng, sục sôi, mãnh liệt,
Nói cho đúng, chính ta thường giết
Tất những gì ta tha thiết yêu thương!
1851

In từ trang: https://www.thivien.net/ » Fyodor Tyutchev » “Ôi, ta yêu, một cách chết người”