09/02/2023 20:10Thi Viện - Kho tàng thi ca Việt Nam và thế giới

Tù trung huống
囚中況

Tác giả: Huỳnh Thúc Kháng - 黃叔沆

Thể thơ: Thất ngôn bát cú; Nước: Việt Nam; Thời kỳ: Cận đại
Đăng bởi Vanachi vào 14/04/2015 17:17

 

Nguyên tác

長夜漫漫滯曙暉,
妖雲成陣滿空飛。
幾囘呵壁吟哀郢,
又此中泥賦式微。
馬齒崔人頻顧影,
蟬聲到枕一沾衣。
登山臨水無窮意,
客與寒秋一度歸。

Phiên âm

Trường dạ man man trệ thự huy,
Yêu vân thành trận mãn không phi.
Kỷ hồi a bích ngâm “Ai Dĩnh[1]”,
Hựu thử trung nê phú “Thức vi[2]”.
Mã xỉ thôi nhân tần cố ảnh,
Thiền thanh đáo chẩm nhất triêm y.
Đăng sơn lâm thuỷ vô cùng ý,
Khách dữ hàn thu nhất độ quy.

Dịch nghĩa

Đêm dài dằng dặc làm ngưng trệ ánh sáng ngày:
Những vầng mây yêu nghiệt kết thành đoàn bay đầy trời.
Bao lần nạt vách mà ngâm bài “Ai Dĩnh”,
Lại trong cảnh vương lầy này mà vịnh bài “Thức vi”.
Răng ngựa giục người thường đoái bóng,
Mỗi lần nghe tiếng ve bên gối là mỗi lần nước mắt đầm đìa ướt cả áo.
Cảnh lên non xuống nước khiến cho ý nghĩ vô cùng,
Lại vừa lúc khách về cùng mùa thu lạnh một lần.

Bản dịch của Huỳnh Thúc Kháng

Đêm dài dằng dặc sáng còn lâu,
Mấy trận mây đen kéo mịt mù.
Ai sính ngâm bài kêu vách hỏi,
Thức vi phú khúc bùn sâu.
Giục người ngựa nọ càng thêm tuổi,
Khuấy giác ve kia cố gọi sầu.
Lội nước trèo non lòng bát ngát,
Khách về một độ bạn trời thu.
Bài thơ này được viết tại ngục Côn Lôn nhân dịp tiễn một bạn đồng ngục mãn hạn tù ra về. Lúc ấy tác giả và một số đồng chí khác còn bị kêu án chung thân, sau này mới được giảm còn 13 năm.

Bản dịch của chính tác giả.
[1] Một bài thơ của Khuất Nguyên làm ra ở sông Mịch La trong khi bị vua Sở bắt phải đi đày. Trong có câu nạt vách hỏi trời để tỏ lòng phẫn khích của mình vì có lòng yêu nước mà bị cảnh lưu đày.
[2] Tên một bài trong Kinh thi, có câu: “Hồ vi hồ nê trung” (Vì cớ sao lại ở nơi bùn lầy), ở đây muốn nói cảnh tù ngục.

In từ trang: https://www.thivien.net/ » Huỳnh Thúc Kháng » Tù trung huống