02/03/2021 02:46Thi Viện - Kho tàng thi ca Việt Nam và thế giới

Thư hoài
書懷

Tác giả: Phạm Quý Thích - 范貴適

Thể thơ: Thất ngôn bát cú; Nước: Việt Nam; Thời kỳ: Nguyễn
Đăng bởi Vanachi vào 25/11/2007 05:48

 

Nguyên tác

故國山何已大殊,
故園松菊半荒蕪。
茫茫天地還逋客,
擾擾風塵自腐儒。
病骨平分秋嶺瘦,
臣心仍伴月輪孤。
有人勸我杯中趣,
為問三閭肯醉無。

Phiên âm

Cố quốc sơn hà dĩ đại thù,
Cố viên tùng cúc bán hoang vu.
Mang mang thiên địa hoàn bô khách,
Nhiễu nhiễu phong trần tự hủ nho.
Bệnh cốt bình phân thu lĩnh sấu,
Thần tâm nhưng bạn nguyệt luân cô.
Hữu nhân khuyến ngã bôi trung thú,
Vị vấn Tam Lư[1] khẳng tuý vô?

Dịch nghĩa

Nước cũ non sông đã hết rồi,
Vườn xưa tùng cúc cũng hoang vu.
Man mác đất trời, đây người khách đào vong,
Nhiễu loạn phong trần, ta kẻ hủ nho.
Xương cốt bệnh ta như đỉnh núi gầy,
Nhưng tấm lòng trung của ta vẫn làm bạn với vầng trăng cô độc.
Có người khuyên ta vui với chén rượu,
Hỏi ông Tam Lư có từng say rượu không?

Bản dịch của Điệp luyến hoa

Cố quốc non sông đã hết ư,
Vườn xưa tùng cúc nửa hoang vu.
Mênh mông thiên địa người bôn tẩu,
Loạn loạn phong trần kẻ hủ nho.
Xương bệnh so ra như núi héo,
Lòng trung vẫn bạn với trăng cô.
Có người khuyên hãy vui bầu rượu,
Bác có từng say hỡi bác Lư ?
[1] Tức Khuất Nguyên, từng giữ chức Tam Lư đại phu.

In từ trang: https://www.thivien.net/ » Phạm Quý Thích » Thư hoài