24/11/2019 00:38Thi Viện - Kho tàng thi ca Việt Nam và thế giới

Bài ca Lôi Phong (5)

Tác giả: Hạ Kính Chi - 贺敬之

Nước: Trung Quốc; Thời kỳ: Hiện đại
Đăng bởi hongha83 vào 07/06/2008 20:56

 

Bản dịch (của Bản dịch của Phan Văn Các)

Và Lôi Phong
anh đã lên đường
như vậy...
          - Trong một hồi đen tối
          trước buổi bình minh...
Anh toàn thân
rần rật
nước mắt máu tươi thiêu đốt
          Hệt như trong một giấc chiêm bao
          lao vào
          lòng Đảng
          lòng mẹ hiền
          êm đềm, đầm ấm...
...Và Lôi Phong
anh đã đứng lên
như thế
          Nhận cái tên
          "chiến sĩ cộng sản chủ nghĩa"
          tên quang vinh
          Đảng đặt cho anh
Và Lôi Phong
Anh đã đến...
Phải đâu anh
chỉ trả thù rửa hận
một gia đình
          Phải đâu anh
          "chữa lành vết thương
          quên nhức nhối..."
Anh đã tới
có phải đâu
để tập tễnh theo phường cậu ấm
          Từ nay
          nằm say trên gác rộng
          vẩn vơ mơ mộng
          đất rượu trời hoa
Anh đã tới
lại càng không phải
để đua đòi tụng niệm "Thánh kinh"
          Xéo giày lên
          thi hài bố mẹ
          làm một bậc "anh hùng cứu thế"
          bịp đời...
Lôi Phong ơi!
Nỗi căm hờn trong lòng anh sôi sục
niềm đau xót anh khắc sâu xương cốt...
          Và mắt anh rớm lệ mỉm cười
          ơn Đảng đời đời...
          cùng những ước những mơ
          như thèm như khát về cuộc đời mới đẹp...
Tất cả đã dồn vào
trong bước đi giai cấp
chúng ta
          Thành tiếng sấm
          rung trời
          chiến đấu!
Ôi Lôi Phong
Chính ba chữ
lần đầu tiên anh học
          Ôi chữ tên
          lần đầu tiên anh đọc
          suốt đời anh
- Ôi người Mẹ hiền
đã tái sinh Lôi Phong
yêu mến:
           Đảng
           chúng ta
           Lãnh tụ của chúng ta
           Mao Trạch Đông!
Ôi Lôi Phong
Mẹ hiền anh
sâu sắc
            Và anh
            cũng rất mực
            hiểu Người
            Mao Trạch Đông
            vĩ đại!
Trong ánh hồng rực trời ngời chói
Tư tưởng Mao Trạch Đông
sinh mệnh thanh xuân anh
chấp chới
thăng hoa
            Trên từng chữ từng dòng
            "Tuyển tập Mao Trạch Đông"
            như những bậc thang
            chân lý:
            Bước chân anh tiến tới
            trèo lên
            vòi vọi...
Lôi Phong
tôi nhìn thấy
trong ca bin anh ngồi lái
tấm kính xe
không hề gợn bụi...

            Tôi nhìn thấy
            trước cửa xe anh
            những đỉnh cao
            cao vút mây xanh...
Ôi tư thái anh
người chiến sĩ giai cấp
sao bất khuất
kiên cường
            Ôi trái tim hồng
            người Đảng viên cộng sản
            sao lung linh
            trong sáng...     
Lôi Phong
anh quả xiết bao vui sướng!
Trong xán lạn của chúng ta rực nắng             
tiếng cười anh trong trẻo yêu đời
có thể nào
không bay khắp nơi nơi ?
             Trên khuôn mặt hồn nhiên anh đấy
             có thể nào tìm thấy
             một chấm nhỏ bóng đen
             của sầu não ưu phiền ?...
Nhưng Lôi Phong
tự đáy tâm hồn sâu xa nhất
anh có một tình yêu
vô cùng mãnh liệt
              Và một tấm lòng sâu sắc
              căm thù!
Ghét và yêu
không cắt rời nhau hẳn
có khác nào sức điện âm dương
tương phản
tương thành                 
              Trên đường dây sinh mệnh của anh
              ngời lên
              hoa lửa muôn đời không tắt
              toả ra nghìn triệu ca-lo năng lượng nhiệt
...Từ khuôn mặt hiền từ
chủ tịch Bành
xã Vọng thành chôn nhau cắt rốn
              Đến làn gió heo may lay động
              đầu nhánh lúa lá ngô
              nông trường Đoàn san hồ
...Từ sợi cua-roa
máy ủi đất
trên công trường khu gang thép An Sơn
              Đến tay áo mẹ Trương
              gia đình liệt sĩ
              ghì chặt anh
              đầm đìa ướt lệ...
Ôi mỗi nhịp đập tim
của người thân Tổ quốc
mỗi ngọn tóc chân lông
trên thịt da giai cấp
              Đều ký thác
              niềm yêu như lửa rực lòng anh
              đều chứa chan
              tinh anh sâu biển rộng...
Ôi từ nòng súng
nhớp nhơ tội ác
đã bắn vào lồng ngực
Hoàng Kế Quang năm trước
              Đến tiếng nghiến răng kèn kẹt
              rít lên tự đất đen
              của tên ác ôn địa chủ họ Đàm...
...Từ tên gián điệp
giả vờ
mài kéo vẩn vơ
trước cổng ngoài doanh trại
              Đến những vị, những ngài
              rúc mình nơi xó tối
              đang vá víu những cơn chiêm bao cũ
Ôi mỗi bóng đen
trên con đường Tổ quốc
mỗi tiếng động đáng ngờ
quanh nơi anh đứng gác
              Đều thổi bừng lên
              mồi lửa căm hờn giai cấp
              không bao giờ tắt trong anh
              đôi mắt anh cảnh giác
              mắt người chiến sĩ giai cấp!...
Hỡi Lôi Phong
anh dẫu không
              xông thành hầm trận
              giữa chiến trường mịt mù khói đạn
Trên cương vị bình thường
anh vẫn là anh hùng
chân chính
              Anh vĩnh viễn
              giương cao cờ hồng
              thẳng tiến!
Trên bàn máy vạn năng
cách mạng
Lôi Phong
              Anh xứng đáng
              chiếc đinh ốc con
              không gỉ, không mòn
              bình thường
              nhưng vĩ đại!
Ở đâu cần ?
Kìa Lôi Phong
như bay
lao tới!
Ở đâu đòi hỏi ?
Kìa bóng Lôi Phong
xăm xăm bước vội!...
...Ờ, phải đi ngay
tát nước giùm bà cụ
              Lúc này
              cây mạ đang cần lại sức
...Ờ gửi lên tức khắc
món tiền riêng tiết kiệm ở ngân hàng
              Về công xã
              giúp bà con nông dân     
              đang lâm cảnh thiên tai đe dọa...
À, mau soạn sửa
kể các em nghe
câu chuyện đấu tranh cách mạng
              Mai đã đến kỳ
              sinh hoạt Đội...
Ừ, phải đưa chị ấy
về tận nhà
              Vì bây giờ
              đêm vắng, mưa to
              đường xa, lầy lội
Lôi Phong ơi!
Ban ngày
mỗi điều anh nghĩ
              Và ban đêm
              mỗi giấc anh mơ
Tất cả là
              Nhân dân...
              Nhân dân...
              Nhân dân...
Nơi anh mỗi tiếng bước chân
Ở anh mỗi làn hơi thở
Tất cả vì
              Cách mạng...
              Cách mạng...
              Cách mạng...
Lôi Phong
anh thực hoàn toàn
hạnh phúc!
              Anh
              tột bậc
              thông minh
Anh đã viết
bằng nét mực đỏ tươi
đỏ như màu cờ Tổ quốc
trong lịch sử
ngắn thôi
nhưng bất hủ
của đời anh
              Trong sự nghiệp quang vinh giai cấp
              anh lớn lên
              sức mạnh vô biên!
...Nhưng bạn bè đồng đội
theo thói quen vẫn gọi
"bé Lôi"
              Tầm cao anh
              một trăm năm mươi bốn phân thôi
              và tuổi đời
              hăm hai non trẻ...
Nhưng đằng sau năm hạt khuy nhỏ bé
của chiếc áo quân nhân
có cả
              Bảy đại châu mưa gió tơi bời
              với đấu tranh của nghìn triệu con người
              đựng trong lồng ngực!
Toàn thân anh, mỗi đường huyết mạch
mỗi sợi thần kinh
              đều sôi lên
              nhiệt tình yêu Tổ quốc
Mà anh đồng thời
trong mỗi một ngày
từng giây từng phút
trong lòng ghi tạc
              Trên thế giới này
              còn hai phần ba
              những anh em lao khổ!...
"Lên rừng gươm
Vào bể lửa!..."
              - Lôi Phong
              luôn sẵn sàng
Dẫu mịt mùng
mưa gió!
              Với Lôi Phong
              đường đi đã rõ!...
Ôi như vậy đó
tư thái anh hùng
của một quân nhân cách mạng
Trung Hoa
tên gọi
"Lôi Phong"!
              Như vậy đó
              câu trả lời
              cho lịch sử
              với danh nghĩa Lôi Phong
              của Mẹ chúng ta
              của bao la đất rộng
Người
nên sống
như vầy!
              Đường
              nên đi
              như vậy!...

In từ trang: https://www.thivien.net/ » Hạ Kính Chi » Bài ca Lôi Phong (5)