30/11/2021 20:03Thi Viện - Kho tàng thi ca Việt Nam và thế giới

Trường An thu dạ
長安秋夜

Tác giả: Thái Thuận - 蔡順

Thể thơ: Thất ngôn bát cú; Nước: Việt Nam; Thời kỳ: Hậu Lê, Mạc, Trịnh-Nguyễn
Đăng bởi Hà Như vào 18/10/2010 21:16

 

Nguyên tác

搗衣何處杵丁東,
客舍秋聲獨坐中。
涼思滿庭風在樹,
寒光入戶月當空。
嗚嗚城上鳴蝸角,
唧唧籬邊訴艸虫。
百感攻心難自若,
明年只恐鬢成翁。

Phiên âm

Đảo y hà xứ chử đinh đông[1],
Khách xá thu thanh độc toạ trung.
Lương tứ[2] mãn đình phong tại thụ,
Hàn quang nhập hộ nguyệt đương không.
Ô ô[3] thành thượng minh oa giốc,
Tức tức[4] ly biên tố thảo trùng[5].
Bách cảm công tâm nan tự nhược,
Minh niên chỉ khủng mấn thành ông.

Dịch nghĩa

Tiếng chày đập quần áo rộn ràng nơi nào cũng có,
Nơi quán trọ, một mình ngồi trong tiếng thu.
Khí mát mẻ đầy cả sân, gió từ cây đưa đến.
Ánh sáng lạnh lẽo lọt vào cửa, trăng giữa trời rơi xuống.
Trên thành, tiếng còi sừng thổi tu tu,
Bên bờ dậu, tiếng dế cỏ kêu ra rả.
Trăm mối cảm vướng, lòng khó nén cho được,
Sáng ngày mai chỉ sợ mái tóc đã thành ông già.

Bản dịch của Quách Tấn

Đập vải chày khua rộn khắp nơi,
Nghe thu quán trọ một mình ngồi.
Sân tràn lương tứ, cây hiu gió,
Cửa ngập hàn quang, nguyệt gác trời.
Rền rĩ thành cao còi dội tiếng,
Nỉ non dạu vắng dế dài hơi.
Ngổn ngang trăm mối lòng khôn nén,
E nỗi ngày mai tóc bạc rồi.
Trường An: kinh đô của nhiều triều đại phong kiến Trung Quốc, ở đây được dùng để chỉ Thăng Long.

Nguồn: Quách Tấn, Thái Thuận - Lữ Đường thi, NXB Văn học, 2001, trang 83
[1] Tiếng chày rộn ràng, nhịp nhàng.
[2] Mát mẻ, lành lạnh; ý tứ man mác. Trong câu dùng cả hai nghĩa.
[3] Tiếng kêu của còi.
[4] Tiếng kêu của dế (tượng thanh).
[5] Sâu bọ sống trong cỏ, thường dùng để chỉ con dế.

In từ trang: https://www.thivien.net/ » Thái Thuận » Trường An thu dạ