11/08/2022 09:19Thi Viện - Kho tàng thi ca Việt Nam và thế giới

Mái tóc
La chevelure

Tác giả: Charles Baudelaire

Nước: Pháp
Đăng bởi Minh Sơn Lê vào 22/12/2021 06:11

 

Nguyên tác

Ô toison, moutonnant jusque sur l’encolure!
Ô boucles! Ô parfum chargé de nonchaloir!
Extase! Pour peupler ce soir l’alcôve obscure
Des souvenirs dormant dans cette chevelure,
Je la veux agiter dans l’air comme un mouchoir!

La langoureuse Asie et la brûlante Afrique,
Tout un monde lointain, absent, presque défunt,
Vit dans tes profondeurs, forêt aromatique!
Comme d’autres esprits voguent sur la musique,
Le mien, ô mon amour! nage sur ton parfum.

J’irai là-bas où l’arbre et l’homme, pleins de sève,
Se pâment longuement sous l’ardeur des climats;
Fortes tresses, soyez la houle qui m’enlève!
Tu contiens, mer d’ébène, un éblouissant rêve
De voiles, de rameurs, de flammes et de mâts:

Un port retentissant où mon âme peut boire
A grands flots le parfum, le son et la couleur;
Où les vaisseaux, glissant dans l’or et dans la moire,
Ouvrent leurs vastes bras pour embrasser la gloire
D’un ciel pur où frémit l’éternelle chaleur.

Je plongerai ma tête amoureuse d’ivresse
Dans ce noir océan où l’autre est enfermé;
Et mon esprit subtil que le roulis caresse
Saura vous retrouver, ô féconde paresse,
Infinis bercements du loisir embaumé!

Cheveux bleus, pavillon de ténèbres tendues,
Vous me rendez l’azur du ciel immense et rond;
Sur les bords duvetés de vos mèches tordues
Je m’enivre ardemment des senteurs confondues
De l’huile de coco, du musc et du goudron.

Longtemps! toujours! ma main dans ta crinière lourde
Sèmera le rubis, la perle et le saphir,
Afin qu’à mon désir tu ne sois jamais sourde!
N’es-tu pas l’oasis où je rêve, et la gourde
Où je hume à longs traits le vin du souvenir?

Bản dịch của Minh Sơn Lê

Hỡi lông cừu, ngay đường viền cổ áo!
Hỡi hoa tai! Thoang thoảng gợn hương bay!
Ngây ngất! Để đem vào góc tối nay
Những kỷ niệm ngủ quên trên tóc ấy,
Như khăn tay lòng anh đang muốn vẫy!

Lười Á châu và hừng hực Phi Châu,
Thế giới xa xăm, quạnh quẽ, âu sầu
Sống trong sâu thẳm của em, thơm ngát!
Những linh hồn kia trôi theo điệu nhạc,
Tình anh! Thì bơi trên sắc hương em.

Đó có cây, người, tràn nhựa sống êm,
Ngây ngất dài lâu dưới làn nóng bỏng;
Bím tóc cuồn cuộn, anh vào lối mộng!
Chan chứa, trầm ngâm, một giấc trang đài
Cánh buồm, mái chèo, lửa với cột cây:

Bến cảng rộn vang nơi hồn anh uống
Sóng cuồng hương, âm thanh và màu sắc;
Nơi những con tàu, thấp thoáng ra khơi,
Mở rộng vòng tay đón lấy rạng ngời
Trời trong vắt triền miên hoà hơi ấm.

Anh ngập đầu vào tình yêu say đắm
Trong biển đen nơi giam nhốt tứ bề;
Hồn tinh tế anh ve vuốt mân mê
Tìm lại cho em, bên niềm thư thả,
Sự vô hạn của hương thơm nhàn hạ!

Tóc xanh, cho bóng tối chực vỡ oà,
Em cho anh trời xanh rộng bao la;
Trên lông tơ xoắn xít từ em đó
Anh say mê với mùi hương mờ tỏ
Dầu dừa, xạ hương với nhựa quyện nhau.

Thật lâu! luôn! tay anh chịu thêm sâu
Những ngọc bích, ngọc trai và đá quý,
Anh mong muốn em đừng cho mê mị!
Em không là ốc đảo chốn anh mơ
Anh hít hơi rượu nhớ đã tràn bờ?

In từ trang: https://www.thivien.net/ » Charles Baudelaire » Mái tóc