04/12/2020 02:00Thi Viện - Kho tàng thi ca Việt Nam và thế giới

Độc “Đại tuệ ngữ lục” hữu cảm kỳ 2
讀大慧語錄有感其二

Tác giả: Trần Thánh Tông - 陳聖宗

Thể thơ: Thất ngôn tứ tuyệt; Nước: Việt Nam; Thời kỳ: Trần
Đăng bởi Vanachi vào 04/06/2006 08:02

 

Nguyên tác

眼前無色耳無聲,
一片心頭自打成。
聲色不干唇舌外,
任他剝報與都丁。

Phiên âm

Nhãn tiền vô sắc nhĩ vô thanh,
Nhất phiến tâm đầu tự đả thành.
Thanh sắc bất can thần thiệt ngoại,
Nhậm tha bác báo[1] dữ đô đinh[2].

Dịch nghĩa

Trước mắt không có màu sắc, bên tai không có âm thanh
Cái tâm của mình tự cho là có đấy thôi
Thanh và sắc không can dự tới, ở ngoài môi và lưỡi
Mặc cho chúng “bác” hay “báo”, “đô” hay “dinh”.

Bản dịch của Nguyễn Duy, Nguyễn Bá Chung

Mắt không sắc, tai không thanh
Cái tâm tư hoá nên thành đó thôi
Sắc thanh không ở đầu môi
Vô thường vô ngã một đời hư vô.
Bài này nhắc tới phương pháp hành trì Tứ Niệm Xứ của Đức Phật. Khi tự quán chiếu mọi hiện tượng xảy ra trong cơ thể và tâm trí mình, hành giả sẽ nhận ra là mọi hiện tượng khởi lên trong tâm đều chỉ tồn tại trong chốc lát và tất cả mọi sự vật đều do duyên lập, không có tự thể vĩnh hằng. Tự tính của tâm cũng như vạn vật là vô thường, vô ngã. Là không (sunyata).

Nguồn: Thơ văn Lý Trần (tập II), NXB Khoa học xã hội, 1988
[1, 2] Bác báo, đô dinh: những từ tượng thanh, chưa rõ nghĩa (theo VTHL–T.3).

In từ trang: https://www.thivien.net/ » Trần Thánh Tông » Độc “Đại tuệ ngữ lục” hữu cảm kỳ 2