16/10/2021 23:30Thi Viện - Kho tàng thi ca Việt Nam và thế giới

Những đoàn kỵ binh đỏ
Червените ескадрони

Tác giả: Hristo Smirnenski - Христо Смирненски

Nước: Bungary
Đăng bởi hongha83 vào 14/11/2008 20:09

 

Nguyên tác

В утрото на светла ера, с факела на нова вера,
идат бодри ескадрони с устрем горд и набег смел,
а над тях, кат хищни птици, кат настръхнали орлици,
спускат се и разпиляват гръм шрапнел подир шрапнел.

Кон изправя се, изцвили и, отронил сетни сили,
грохне мъртъв на земята някой воин поразен.
В миг уплашен спира коня, но наново той догоня
стъпките на ескадрона, в общий прилив устремен.

И развели буйни гриви, над пожънатите ниви,
като вихър отминават ескадрон след ескадрон.
Под копитата извива прах на облачета сиви
и премрежва с бронзов блясък огнения хоризонт.

Ето татък край върбите екнаха пушкала скрити
и вълни от кървав пламък срещнаха се гръд със гръд;
сви се буря безпощадна, зазвънтя стомана хладна -
кратка схватка, и наново ескадроните летят...

Ах, летете ескадрони! В устрема ви милиони
погледи са приковани със надежда и любов.
Свил десницата корава, целий свят се днес изправя
стреснат, трогнат, очарован от победния ви зов.

Нека в ужас, в изненада рухне всяка черна сграда
на световната неправда, на сподавения стон
и човекът да намери зад открехнатите двери
мъртви старите химери на бездушния закон.

Ах, летете вий сред сеч и дъжд от огнени картечи,
вий - развихрени предтечи на безоблачните дни!
С буря, мълния и грохот възвестете гордий поход
на възбунените роби, на червените вълни!

И когато сетний камък на обгърнатия в пламък
и разруха древен замък се отрони в пепелта,
вий слезнете от конете и земята целунете -
възцарете вечна обич, вечна правда над света.

Bản dịch của Xuân Diệu

Một buổi sớm của kỷ nguyên sán lạn
Những đoàn kỵ binh băng mình tới mục tiêu
Như chim dữ, như diều hâu vỗ cánh
Tạc đạn lao nhao tung sấm trên đầu

Đây con ngựa hý vang tung mình khẽ quỵ
Và lăn nhào người chiến sĩ tử thương
Ngựa dừng phút bỗng như luồng gió dị
Đuổi bám theo đoàn kỹ mã cuốn đường

Bờm hăng cháy bay trên đồng đã gặt
Đoàn từng đoàn qua như gió ào ào
Dưới móng bụi lốc lên thành mây xám
Chân trời xa ánh lửa rực soi vào

Sau rặng liễu đây quân thù nổ súng
Làn đạn loe ngực bên ngực xáp nhau
Thép xoang xoảng bão thép gầm kinh khủng
Và sóng trào đoàn kỵ mã lại phi mau

Ôi, bay đi, đoàn kỵ mã! Lao nhanh!
Triệu con mắt mong và yêu trông với
Tay gân nắm, hiện nay toàn thế giới
Đứng dậy vui mừng nghe chiến thắng lừng danh

Giữa tàn phá hãy tan hình nát bóng
Những thai non của phi lý bất công
Trong hoà hảo người đứng sau cửa rộng
Nhìn thây ma những luật pháp tàn hung

Bay lên, bay lên, giữa lửa ngời, đạn ngợp
Những sứ giả của tình yêu, của mai mốt rạng hồng
Các người báo bằng bão giông, bằng sấm chớp
Một bước tiến lên của làn sóng đỏ oai hùng

Khi tảng đá cuối cùng nằm trong lửa
Và nhà thờ khi đổ vụn như không
Các người hãy lúc bấy giờ xuống ngựa
Hãy dừng chân hôn mặt đất - và dựng chung
Của thế gian tình chân chính cuối cùng

In từ trang: https://www.thivien.net/ » Hristo Smirnenski » Những đoàn kỵ binh đỏ