03/04/2026 12:14Thi Viện - Kho tàng thi ca Việt Nam và thế giới
“Vết thương cũ của tôi dần khép miệng...” - Bản dịch của Nguyễn Viết Thắng
“Vết thương cũ của tôi dần khép miệng...” (Sergei Yesenin)
Đăng bởi Vanachi vào 09/06/2007 09:02
Vết thương xưa đã dịu bớt trong hồn Con tim giờ đang quên cơn mê sảng Giữa màu xanh hoa cỏ Tê-hê-ran Trong quán nước tôi đi tìm quên lãng.
Cô hàng nước khoe bờ vai tròn lẳn Như để làm duyên trước chàng trai Nga Cô mời tôi uống nước chè đỏ thắm Thay cho rượu vang và rượu vốt-ca.
Xin mời em, cô chủ quán, xin mời Trong vườn em hoa hồng đang đua nở Chẳng vô tình em chớp mắt cùng tôi Tấm khăn choàng màu đen như hé mở.
Ở nước Nga những thiếu nữ thanh tân Chúng tôi không giữ bằng xích như chó Chúng tôi hôn nhau không phải trả tiền Không đánh nhau và chẳng cần dao rựa.
Em bước đi những bước thật rộn ràng Gương mặt em như vầng đông buổi sáng Tôi tặng em chiếc khăn Khorasan* Từ Shiraz tôi đem về tấm thảm.
Tôi thật tình, không nói dối bao giờ Em hãy rót cho tôi chè đặc nữa Hôm nay đây tôi chỉ biết mình thôi Chịu trách nhiệm về em tôi không thể.
Bởi trong vườn rào giậu đã có rồi Nên đôi mắt chẳng cần nhìn ra cửa Chẳng vô tình em chớp mắt cùng tôi Tấm khăn choàng màu đen như hé mở.
* Khorasan: một tỉnh ở miền đông-bắc; Shiraz: thành phố ở miền nam Ba Tư (từ sau 1934 đổi thành Iran). Khorasan là quê hương của Firdawsi, Khayyam; Shiraz là quê hương của Sadi, Hafiz – những nhà thơ lớn của Ba Tư nổi tiếng thế giới.
Chú thích:
In từ trang: https://www.thivien.net/ » Nguyễn Viết Thắng » Thơ dịch tác giả khác » “Vết thương cũ của tôi dần khép miệng...”