26/03/2026 02:05Thi Viện - Kho tàng thi ca Việt Nam và thế giới
Năm 1943 - Bản dịch của Bằng Việt
Năm 1943 (Pavel Antokolsky)
Đăng bởi hongha83 vào 11/03/2008 09:12
Anh vượt qua những dòng sông dựng cheo leo Rồi trèo lại bò, xuyên vào đồng cỏ Người trinh sát chẳng hề ai biết đó Đôi mắt bừng lên như ánh than hồng!
Không một ngôi sao, một đốm lửa lập loè Chỉ còn dúm tro tàn, vệt khói treo lơ lửng Đợt sóng trào lên, thình lình quật trúng Hất anh ngã nhào xuống bãi đất phù sa...
Quân địch đã từng đánh anh tàn tệ Chúng dồn anh vào những khoảng đất hoang Giữa bụi tả tơi và xám ngắt tro tàn Tự anh không biết là mình cao cả!
Nước vũng tù váng đục nhấp thay cơm Anh vẫn vui, nhớ một cô bạn nào rám nắng Và vẫn tỉnh, dù cơn sốt rùng người lẳng lặng Phải đưa tin vào du kích tận rừng sâu
Anh biết rằng, quanh quất ở đâu đây Đồng bào anh, ngày lại ngày vụt lớn Ôi những bóng thân thương không gì làm đục gợn Cả hình vợ con, làng xóm, trâu bò...
Bao người thân nhích lại gần, thở dốc Họ căm hờn, thôi thúc tự trong mơ Nghe như lá lao xao trong rừng rậm Như điệu nhạc mưa rào, như tiếng rít gió mùa...
Họ lật bật, run run, nóng bừng cơn sốt Xiết chặt hàng, theo một hướng đi lên
...Chính ngày ấy, ở Stalingrad Cơn bão Vonga thổi chiến thắng tới trăm miền!
Người lính Nga khoác áo choàng loáng trắng Giữa một trưa bừng sáng tuyết, vui sao: Phôn Pauluýt* quẳng lên bàn khẩu súng Như mất hồn, tay uể oải giơ cao!
Người chiến sĩ Nga mỉm cười cay đắng Anh nói: " Chào ông " - lịch thiệp lạ lùng Điếu thuốc Nga ngon, anh đem tới hắn dùng Tự anh không biết là mình cao cả!
...Ôi đất phù sa trải dọc sông Hồng Sao đỏ lựng và ngầu lên như máu Người trinh sát vẫn bò và ẩn náu Cùng đội ngũ điệp trùng, tưởng với đến chân mây
Anh mím chặt môi, gò má lõm sâu Bóng tối chờn vờn, rồi lửa bùng dậy mãi Khi ấy, trên cao, trong tiếng gầm vĩ đại Thời gian bay, giang thẳng cánh mênh mông!
...Rồi trước mặt anh, dưới rãnh nhỏ ven đường Kẻ thù nằm ngang, sườn mang vết đạn Tên lính thực dân đã đền bù thích đáng Cho trăm nghìn hành động dã man xưa...
Người Việt đã xốc kẻ kiệt cùng từ mặt đất Anh nói: " Chào ông " - lịch thiệp lạ lùng Đem nước kề môi cho kẻ khác dùng Tự anh không biết là mình cao cả!
Ôi, vàng óng bao nhiêu bình minh thuở ấy Anh lấy lại quyền làm chủ đất trời!
Dù cách trở ở hai đầu lục địa Ta vẫn cùng một chính nghĩa mà thôi!
Chính nghĩa nối liền khoảng cách xa xôi Tới hôm nay, cùng dựng xây, cùng cày cấy Cùng gắn bó, hát ca, cùng múa nhảy Tay bắt mặt mừng, ta lại gặp nhau -Mới hiểu mình đều cao cả, lớn lao!
* Phôn Pauluýt: Thống chế Đức bị bắt trong trận Stalingrad
Chú thích:
In từ trang: https://www.thivien.net/ » Bằng Việt » Thơ dịch tác giả khác » Năm 1943