14/02/2026 10:44Thi Viện - Kho tàng thi ca Việt Nam và thế giới
Đăng bởi tôn tiền tử vào 10/12/2018 23:52
Tạo hoá gây chi cuộc hí trườngHai câu phá thừa mở ra bằng một lời oán trách Tạo hoá, than vãn tháng ngày, ngậm ngùi cảnh vật. Nhưng ông Tạo hoá đã làm những gì, hí trường kia ra làm sao, ảnh hưởng thời gian mau chóng thế nào, thì phải chờ cặp trạng:
Đến nay thấm thoát mấy tình sương.
………………………
Lối xưa xe ngựa hồn thu thảoHai câu đầu như lối cây xanh mở ra một tầm mắt, và cặp trạng là chân trời bật nổi giữa hai con đường kia.
Nền cũ lâu dài bóng tịch dương.
Đất Nam Sở đỉnh chung người đội gạoCho rằng thơ không dùng qua một động từ, một hình dung từ nào, chỉ toàn danh từ thôi. Thế mà vô cùng cảm động!
Bến Tầm Dương mây nước chiếc thuyền nan.
Đá vẫn bền gan cùng tuế nguyệtLá gan trung thành cùng chúa cũ tuy trải qua bao năm tháng vẫn bền vẫn vững, nhưng tấm lòng tích cổ thương kim thì dù tang thương xa cách mà vẫn còn khiến người ủ mặt chau mày…
Nước còn cau mặt với tang thương.
Nghìn năm gương cũ soi kim cổ.Câu nầy vừa gói cảnh Thăng Long trước mắt, vừa gợi cảnh Thăng Long ngay xưa, vừa thoát ra khỏi Thăng Long để trùng trùng bao ảnh tượng khác…
Cảnh đấy người đây luống đoạn trường.Nếu ví cảnh đấy là con dao, người đây là tác giả, thì luống đoạn trường là máu chảy. Nếu ví cảnh đấy là bầu tâm sự chan chứa, người đây là dây đàn, thì luống đoạn trường là khúc tiêu tao…
Chú thích:
In từ trang: https://www.thivien.net/ » Bà huyện Thanh Quan » Thăng Long hoài cổ » Trích lời bình của Chế Lan Viên về bài thơ “Thăng Long hoài cổ” của Bà huyện Thanh Quan