03/04/2026 10:26Thi Viện - Kho tàng thi ca Việt Nam và thế giới
Cái chết của nhà thơ - Bản dịch của Tạ Phương
Cái chết của nhà thơ (Mikhail Lermontov)
Đăng bởi Biển nhớ vào 03/02/2007 12:07
Người chết rồi, Nhà Thơ! - chết vì danh dự - Chết trong oan nghiệt những lời đồn, Đã gục xuống mái đầu từng ngẩng cao kiêu hãnh, Viên đạn trong tim và khát vọng rửa hờn…
Hồn nhà thơ trắng trong không chứa nổi Nỗi nhục ê chề trong lời xúc phạm nhỏ nhen, Và, chống lại cường quyền, Người đã đứng lên, Chỉ một mình, như trước… và bị giết! Người đã chết! Nhưng những lời thổn thức, Khúc tụng ca rỗng tuyếch lại vang lên, Bọn sát nhân còn biện bạch đê hèn. Khi bản án số mệnh Người đã xử.
Không phải các ngươi thì còn ai nữa Rắp tâm đuổi xua tự do, bất khuất của thiên tài? Và các ngươi không ngần ngại mua vui Bằng trò thổi bùng đám lửa dần tàn lụi.
Vậy thì hãy vui đi…, giờ là cơ hội Nhà thơ không chịu nổi nỗi đau tột cùng: Đã tàn rồi khối thiên tài tựa đuốc sáng trưng, Đã héo úa một vòng hoa lộng lẫy. Kẻ sát nhân đã ra đòn vậy: Khẩu súng trong tay hắn chẳng hề rung, Người đã ngã rồi, giờ cứu chữa vô phương, Trái tim hắn trống hoang vẫn đều nhịp đập.
Nhưng, có gì lạ ư?… Hắn từ xa tắp, Giống hàng trăm tên đào tẩu đó đây, Mong kiếm chút vinh hoa và sự đủ đầy, Hắn bổ đến chúng ta như số kiếp, Tập quán, ngữ ngôn xứ này hắn đều bất chấp, Chẳng đoái hoài tới niềm kiêu hãnh của chúng ta; Chẳng hiểu được trong phút giây bi thảm vừa qua Súng hắn đã nhằm bắn vào chi nữa!…
Người đã chết - đã nằm sâu dưới mộ Như chàng ca sỹ nọ đáng thương, - Từng là con mồi của thói mù quáng ghen tuông, Từng được Người ngợi ca bằng tài thơ trời phú, Và như Người, chàng ngã dưới vuốt nanh bầy thú.
Cớ sao Người lánh xa niềm vui thanh bình, tình thân chất phác Để bước vào thế giới đầy những tỵ hiềm, ngột ngạt Trong khi trái tim Người cháy bừng khát vọng tự do? Cớ sao Người dễ dàng đưa tay cho Những kẻ đặt điều kém cỏi? Sao Người lại tin lời ngọt ngào giả dối, Khi từ thuở thiếu thời Người đã thấu hiểu nhân tâm?…
Chúng tháo vòng hoa trên đầu Người, thay bằng vòng khác - Vòng mận gai có nguyệt quế quấn quanh Những chiếc gai nhọn hoắt đã ngấm ngầm Và tàn bạo chích châm vầng trán rạng. Những giây phút cuối của Người bị dập vùi cay đắng Bị đầu độc bởi lời xì xầm giễu cợt, xuẩn ngu Người đã chết trong khát khao vô vọng trả thù, Và hy vọng bị dối lừa – nỗi đau thầm lặng. Đã bặt rồi những thanh âm của bài ca hùng tráng. Chúng đâu còn được vang ngân: Nơi ẩn mới của Nhà Thơ chật hẹp, u buồn Đôi môi Người từ nay đã khép.
Còn các ngươi, lũ hậu duệ kiêu căng, Của đám cha ông ti tiện, nhố nhăng, Những mảnh vụn ghép từ gót chân nô lệ, Từ trò cợt đùa trên hạnh phúc của những người lép vế. Các ngươi, lũ tham lam chen chúc bên ngai, Lũ đồ tể giết Tự do, Danh dự, Thiên tài! Các ngươi, nấp dưới bóng triều đình, luật pháp, Để bức lặng câm công lý và sự thật! Nhưng, còn toà án của Chúa Trời, hỡi bè lũ xấu xa, xấc xược, Toà án Kinh Hoàng đang đón đợi các ngươi Toà án ấy trước tiếng vàng không mảy may rung động Nhưng lại hiểu sâu xa ý nghĩ, việc đời. Khi đó các ngươi có đặt điều nói xấu cũng uổng thôi: Điều đó chẳng còn giúp gì được nữa, Dùng tất cả máu đen trong tim mình chất chứa Các ngươi rửa làm sao dòng máu đỏ chính nghĩa của Nhà Thơ!
Thơ trữ tình A.Puskin, M.Lermontov, X.Exenin/ NXB Hội nhà văn, 2004
Chú thích:
In từ trang: https://www.thivien.net/ » Tạ Phương » Thơ dịch tác giả khác » Cái chết của nhà thơ