15/06/2026 08:56Thi Viện - Kho tàng thi ca Việt Nam và thế giới
Đăng bởi Tung Cuong vào 21/05/2026 09:34
Không! nhà thuốc chẳng giúp được cho tôi,
Bác sỹ lão luyện, uyên thâm đành chịu:
Vậy tại sao đem con người ra đầy đoạ?
Ôi trời ơi! Hãy cho tôi được chết ngay!
Bạn bè vờ vĩnh bình thản thay,
Con chó mực trung thành của tôi ủ rũ,
Đôi mắt vợ vừa dịu dàng vừa nghiêm quá,
Tôi trải qua cơn tra tấn vừa đây.
Dù bệnh âm thầm, chưa phát đớn đau,
Tôi ru ngủ mình bằng cơn mơ lạ,
Rằng trần nhà có khi sập xuống cả
Như bia đá ép xuống bẹp ngực tôi.
Ước gì tôi dễ dàng từ giã cuộc đời,
Không đau đớn kéo dài… Bình yên, chào vĩnh biệt!
Như giông bão, ào đến bệnh tật:
Tôi không nằm giường mà nằm đống kim đâm.
Tôi đấu tranh với căn bệnh đớn đau,
Đang chống chọi, phải nghiến răng ken két…
Ôi nàng Thơ! Nàng với tôi từng là bạn thiệt,
Hãy đến tìm tôi lần sau chót tôi mời!
Tôi trải qua những bão tố thế rồi;
Em cho tôi sức mạnh đầy kì diệu,
Khi cài những bông hồng vào vòng gai nhọn,
Em giúp tôi chịu đựng cơn tra tấn vừa qua.
Bằng sức lực mạnh mẽ cơn say mê
Hãy chiến thắng những cơn đau thể xác,
Ngọn lửa tình yêu, phục thù, phẫn uất
Em hãy nhen trong tim tôi cháy bùng ngay!
Bao mộng mơ có cánh nhẹ như mây
Ùa vào lấp đầy trong tôi tưởng tượng,
Và ngôi mộ tối tăm, tù túng nặng,
Em hãy đào bia mộ bật tung lên!