03/04/2026 23:20Thi Viện - Kho tàng thi ca Việt Nam và thế giới
Đêm trắng - Bản dịch của Giáng Vân
Đêm trắng (Octavio Paz Lozano)
Đăng bởi hongha83 vào 19/06/2008 23:01
(Tặng các nhà thơ André Breton và Benjamin Perêt)
Vào mười giờ tối ở quán cà phê nước Anh Ngoài ba ta chẳng có một ai Bên ngoài là bước chân mùa thu bí ẩn Bước chân của người mù vĩ đại Của đại ngàn lướt đi trong thành phố Với nghìn bàn tay, nghìn bàn chân mù sương Gương mặt khói sương, con người không mặt Mùa thu bước về trung tâm Paris . Với bước chân thận trọng của người mù Những người lướt trên đại lộ
Cử chỉ thầm lén toát lên từ bộ mặt Một gái điếm xinh đẹp tựa một nữ giáo hoàng
Xuyên qua phố và biến mất trong một bức
tường xanh lét. Bức tường khép trở lại Tất cả là cửa Quá đủ rồi sức ép nhẹ từ một ý nghĩ Đôi điều sắp sửa để nói với một ai đó giữa chúng ta Thới khắc giữa hai người bị xé nát Tôi đã đọc những dấu hiệu trên vầng trán khoảnh khắc này Những kẻ sống đang sống Bước như bay, chín muỗng, bục ra Những kẻ chết đang sống Những ống xương chưa hết nóng Gió giật đứt và tung chúng lên Từng nắm rơi giữa những cẳng chân của đêm
Thành phố mở lòng mình tựa một trái tim Tựa một gương mặt mà bông hoa là quả chín Khát khao lớn hơn cả sự phục sinh
Làm sống lại những khao khát
Đôi điều được sắp sẵn để nói cùng với thi nhân Thậm chí với mùa thu chung chiêng này
Với tháng năm ốm đau này
Quả chín ma quái trượt giữa những bàn tay của thế kỷ
Tháng năm sợ hãi, thời gian của tiếng than vãn và cắt vụn Không một gương mặt ở nơi kia, tối nay trong hầm ngầm của Londre Những con mắt khả ố từ tấm gương mù lòa Những đôi môi dầy thô bỉ Không một ai có máu, không một ai mang danh Chúng ta không có cả linh hồn và thân xác Không có lấy một bộ mặt
Thời gian quay và quay, không ngừng trôi qua Không có gì trôi qua nếu thời gian ngừng trôi Và trở lại, rồi lại trôi qua Thế rồi bất chợt một chớp mắt tuổi thiếu niên Mang màu vàng mũi tên thần Cupidon Đội chiếc mũ lưỡi trai màu ghi, chú chim sẻ can đảm và lưu lạc Bé nhỏ và lấm tấm đỏ
Quả táo trên chiếc bàn cũ kỹ Nhánh cây xanh trong sân nhà mùa đông Đứa trẻ bị bỏ rơi và những chú mèo hoang
Hai cái cây ghét đôi bị buộc chặt
Hai cái cây đầy gai có những bông hoa
nở bất ngờ
Chúng khoác màu áo tươi xanh Sáng rực rỡ bàn tay chú nhóc Bốn con chữ Trên mỗi một ngón tay cháy lên những ngôi sao Những thỏi mực tầu của người Trung Hoa và lòng đam mê Những chiếc nhẫn cỏ phập phồng Ô, bàn tay học sinh với chiếc cổ khát khao sự sống Con chim mồi và chú ngựa què Bàn tay làm những con mắt trong đêm hình dung được về cơ thể Mặt trời bé con và dòng sông tươi xanh Tay chú mang đến giấc mơ và hồi sinh Tất cả là cửa Tất cả là cầu Bây giờ chúng ta bước trên một dòng sông khác
Nhìn thấp xuống cuộc chạy của dòng sông
nhiều thế kỉ
Dòng sông của những kí hiệu
Ngắm nhìn cuộc chạy của dòng sông các vì sao
Chúng nhập vào nhau, tách ra, rồi gặp lại
Chúng nói với nhau bằng thứ ngôn ngữ của những cuộc hỏa hoạn Những cuộc đấu của chúng, những mối tình của chúng Sáng tạo và hủy diệt thế giới Đêm mở lòng đêm vô tận bàn tay Sự cãi nhau của những ký hiệu Con chữ lặng im ca hát
Mọi thế kỷ hợp lại Những âm tiết phát ra bằng giọng một người
Những ngôn từ một kẻ nào đó lắng nghe Những đại sảnh nơi những cột trụ trong suốt Dội lại những kí hiệu Giây lát ngưng trên những mi mắt và nói điều gì đó Những con mắt mở ra, lắng nghe rồi lại khép kín Thủy triều dâng lên sắp sửa điều gì Chúng ta tung mình trong đêm Những bè bạn ở xa Tôi mang theo lời lẽ lao tựa như mang kho báu bốc cháy Đấu tranh với dòng sông, với cơn gió mùa thu Chống lại mùa thu, với ngôi nhà tối tăm Tháng năm nơi đám hài cốt
Vun đống lại - thời gian chết chóc và bị phỉ nhổ
Những mùa bị hãm hiếp Thế kỷ bị đẽo mòn trong một tiếng gào Trong biên đồ hình chóp của dòng máu Giờ gặm nhắm xương sống của ngày, của năm, và của thế kỷ Chúng ta đã đánh mất tất cả những cuộc đắm Tất cả những ngày đi kiếm tìm một Nàng thơ Thành phố nhầu nhĩ Gương mặt của nàng là gương mặt của bình yên tôi Những đôi chân của nàng là gương mặt của bình yên tôi
Những đôi chân là chân phụ nữ
Thảy những trụ cầu trong phố Dòng sông, dải thắt lưng của phong cảnh chết chìm hành phố hay sự hiện hữu của đàn bà Chiếc quạt chỉ ra và che đi đời sống Đẹp tựa sự nổi loạn của người nghèo Vầng trán nàng mê sảng, nhưng mắt nàng cho ta uống lấy sự khôn ngoan Nách nàng là đêm, nhưng ngực nàng ban ngày Những từ của nàng là đá nhưng ngôn ngữ của nàng là cơn mưa Vai nàng, ban trưa trên biển cả
Nụ cười nàng, mặt trời soi sáng những
ngoại ô
Tóc nàng, nơi bùng lên cơn bão trên những vùng đất của rạng đông.
Bụng nàng mang hơi thở của biển và mạch đập của ngày
Tên nàng - thác nước và đồng cỏ
Tên nàng - mặt biển tràn đầy Tất thảy tên của nước đều là tên nàng
Nhưng giới tính của nàng - hằng hà sa số Phía này của tồn tại
Phía kia, thời gian
Mặt trái của đời sống Nơi đây, kết thúc mọi thứ diễn văn
Cái đẹp chẳng dễ gì nắm được Nơi đây, hiện hữu trở nên khủng khiếp Chìm khuất vào trong, Hiện Hữu rỗng không Cái rành mạch là không rành mạch Nơi đây trả sự không rành mạch cho cái rành mạch Ngôi sao mầu đen Ánh sáng là bóng tối, bóng tối của ánh sáng Nơi đây, thời gian đứng yên Bốn đỉnh quan trọng cạnh nhau Đó là chỗ của cô đơn và chỗ để gặp nhau Thành phố - Đàn bà - Hiện hữu Nơi đây điểm kết của thời gian Và nơi để bắt đầu
Dịch từ bản tiếng Pháp của Roger - Caillois
Chú thích:
In từ trang: https://www.thivien.net/ » Giáng Vân » Thơ dịch tác giả khác » Đêm trắng