28/03/2026 21:39Thi Viện - Kho tàng thi ca Việt Nam và thế giới
Đăng bởi Vanachi vào 06/08/2005 22:34
Con cóc trong hangYêu thơ, thuộc khá nhiều thơ, tôi có thói quen hay đọc thơ, khe khẽ, một mình, nhất là vào những buổi chiều, đi làm về, nhìn nắng ngẩn ngơ vàng, lòng bỗng dưng, nói như Xuân Diệu, hiu hiu khẽ buồn.
Con cóc nhảy ra
Con cóc nhảy ra
Con cóc ngồi đó
Con cóc ngồi đó
Con cóc nhảy đi.
Một buổi trưa không biết ở thời nàoCứ thế. Có thể nói, suốt mấy năm nay, cơ hồ tôi không đọc trọn vẹn một bài thơ nào ngoài bài Thơ con cóc.
Như buổi trưa nhè nhẹ trong ca dao...
Con cóc trong hang
Con cóc nhảy ra...
Chiếc thuyền thơ thả trong biển thời gian, lúc đầu mớiBài Thơ con cóc ra đời đã lâu, lâu lắm, được Trương Vĩnh Ký sư tập, in trong quyển Chuyện đời xưa xuất bản lần đầu tiên năm 1866, cho đến bây giờ, vượt xa thời hạn Xuân Diệu đã nêu, vẫn còn âm vang trong lòng mọi người, còn gì mà ngờ nữa.
hạ thuỷ còn chao lên chao xuống, gió bão từng kỳ làm chòng
đi chành lại, cứ cho thăng trầm mỗi đợt là mất hai mươi
năm đi, thì trải qua năm đợt hai mươi năm, mà vẫn cứ
giong lèo giương buồm phơi phới, như vậy có thể nói
được rằng: từ đây vào bất tử được rồi (2)
Một đàn thằng ngọng đứng xem chuôngNhưng Hồ Xuân Hương, trong hai câu thơ này, không có chủ tâm nói về cái dở. Bà chỉ nhằm chế diễu sứ bất tài mà thôi.
Chúng bảo nhau rằng: ấy ái uông.
Tấp tểnh người đi, tớ cũng đi
Cũng lều cũng chõng cũng vô thi
(Đi thi)
Bụng buồn còn biết nói năng chiCon đường đi vào cõi Hư Không mênh mông và tịch lặng, như thế, lại là một con đường hẹp. Và ngậm ngùi. Vô cùng ngậm ngùi.
Đệ nhất buồn là cái hỏng thi
(Thi hỏng)
Cái kiến mày đậu cành đàohoặc bài đồng dao:
Leo phải cành cộc leo vào leo ra
Cái kiến mày đậu cành đa
Leo phải cành cộc leo ra leo vào
Ông Nỉnh ông NinhBài đồng dao này được nhà văn Bình Nguyên Lộc khen hay, hơn nữa, còn có ngầm ý bảo Tản Đà cũng không thể làm nổi (5). Tôi đồng ý. Có điều, chủ đề của bài đồng dao chỉ là sự chật chội, tù túng, quẩn quanh trong đời sống cộng đồng thôn xã Việt Nam ngày xưa cũng như chủ đề bài ca dao trên chỉ là sự bế tắc, cùng quẩn, khốn khó của những thân phận con ong cái kiến trôi giạt giữa đời. Nó không có cái “bận tâm lớn”, cái “băn khoăn siêu hình” - chữ của nhà văn Võ Phiến (6) - như bài Thơ con cóc. Ở phương diện này, có lẽ gần hơn với bài Thơ con cóc là bài “một mình đi luồn vô luồn ra trong núi chơi” của Nguyễn Đức Sơn:
Ông ra đầu đình
Ông gặp ông Nảng ông Nang
Ông Nảng ông Nang
Ông ra đầu làng
Ông gặp ông Nỉnh ông Ninh
Khi thấm mệt tôi đi luồn ra núiNguyễn Đức Sơn loăng quăng líu quíu đi luồn vô luồn ra trong núi cũng giống như con cóc cứ nhảy, rồi ngồi, rồi lại nhảy đi. Thế thôi. Hai bài thơ đều có cùng một chủ đề: sự vô nghĩa của kiếp người. Di đâu cũng thấy hư vô. Chất ngất trước mắt. Rợn ngợp trong lòng.
Cuối chiều tà chỉ gặp cỏ hoang sơ
Bước lủi thủi tôi đi luồn vô núi
Nghe nắng tàn run rẩy bóng cây khô
Chân rục rã tôi đi luồn ra núi
Hồn rụng rời trước mặt bãi hư vô
Bữa nay lạnh, mặt trời đi ngủ sớmỞ Tây Phương, người ta từ bỏ thói quen sướt mướt này khá sớm. Ngay từ cuối thế kỷ XIX, các nhà thơ trong nhóm Thi Sơn (Parnassians) của Pháp đã chủ trương đè nén cảm xúc và đề cao cái nhìn khách quan trong thơ; từ đầu thế kỷ XX, các nhà thơ thuộc phái Duy hình tượng (Imagism) của Anh và Mỹ đề ra một số nguyên tắc làm thơ, trong đó, về phương diện ngôn ngữ, nguyên tắc đầu tiên là không dùng tính từ, những từ, theo họ, chỉ làm nhão cảm xúc chứ không gợi ra điều gì cả; T.S.Eliot đưa ra quan niệm phi ngã trong thơ: nhà thơ không phải là người có một cá tính để thể hiện mà là người có một phương tiện đặc biệt để dùng: ngôn ngữ. Riêng ở Việt Nam, chủ nghĩa lãng mạn được du nhập khá muộn màng, từ đầu thập niên 30, từ đó, nói cứ mãi mãi giữ địa vị thống trị trong thợ Những thành tựu huy hoàng của Thơ Mới đã điều kiện hoá cách cảm thụ văn học của chúng tạ Ý thức thẩm mỹ của chúng ta trở thành hẹp hòi, phiến diện và cứng nhắc. Trong khi nhiều nhà thơ vẫn còn loay hoay dưới bóng của Xuân Diệu, Huy Cận, Hàn Mặc Tử...phần đông độc giả của thơ vẫn mang nguyên tâm trạng và tâm thế của thời 32-45.
Anh nhớ em, em hỡi, anh nhớ em...
Xưa thơ niềm bình dị nắng trời cổ lụcBuồn.
Màu gió xanh câu hát níu câu hò
Chảy mãi suối nguồn núi sông uốn khúc
Nước đưa người qua bến nắng thơm tho...
...Chỗ trú của thơ là nơi nào trong tóc bỏ đuôi gà
kia thầm lặng
Nắng thả rơi lên một lá trúc đào.
Chú thích:
In từ trang: https://www.thivien.net/ » Khuyết danh Việt Nam » Con cóc » Thơ con cóc: một bài thơ hay