26/04/2026 05:02Thi Viện - Kho tàng thi ca Việt Nam và thế giới
Ống sáo đốt xương sống - Bản dịch của Trần Dần
Ống sáo đốt xương sống (Vladimir Maiakovsky)
Đăng bởi hongha83 vào 21/05/2008 21:44
Tôi sẽ quên năm, quên tháng, quên ngày Đóng cửa cô đơn, ngồi bên giấy trắng Mặc cho hiện lên, sự thần diệu vô nhân đạo những lời nhoi nhói thương đau
Hôm nay vừa trở về nhà tôi bỗng thấy căn nhà lạ quá Em giấu điều chi trong áo lụa em và hương ngát bay đầy không khí Sung sướng ư em? Bị lạnh à? "Chắc thế" Niềm bối rối đạp nghiêng thành lý trí Nóng ran, run sốt, tôi đem đau khổ chất lên nhau
Nghe em vì sao em giấu giếm thây người Hãy đổ lên đầu anh từng thác chữ bởi vì mỗi múi thịt người em như một ống loa kêu phống: hắn đã chết!chết rồi!chết thực! Không em hãy trả lời lời đi Đừng nói dối! (chứ không, anh chẳng thể nào đi) Mắt em đào trên gương mặt hai lỗ huyệt sâu
Hố mắt sâu thêm Không có đáy Anh sắp rơi từ đoạn đầu đài năm tháng xuống ư? Trên vực sâu, hồn anh như dây chão căng ra anh đu lộn trên dây tung xiếc những lời thơ
Anh biết em đã làm mòn tình yêu của hắn anh thấy bao nhiêu dấu hiệu buồn phiền Em ơi hãy trẻ lại giữa hồn anh Hãy dạy cho tim lạc thú của thân hình
Anh biết một người đàn bà có tiền là mua được Cũng không sao nếu trong lúc đợi chờ không có áo Ba lê óng ả anh chỉ may mặc cho em toàn khói thuốc mà thôi
Tôi sẽ mang tình yêu của tôi như nhà truyền đạo hồi xưa đi ngàn buổi, ngàn con đường, đi mãi Em có một vòng hoa chờ đợi tận cùng muôn thế kỷ về sau trên vòng hoa, những chữ thơ anh đang kết một cầu vồng êm ái Như những con voi trổ tài muôn triệu tấn làm nên trận thắng Py-ruýt xưa kia dáng anh đi cao lớn thiên tài từng bước một trong đầu em nổi sấm Nhưng vẫn vô công! Không tài nào anh cướp được em đi
Em hãy sống thật nhiều hạnh phúc thôi hôm nay em chiếm hẳn anh rồi! Đau bao nhiêu anh chỉ đủ thời giờ đến cạnh dòng sông chui đầu xuống nếp nhăn nheo mặt nước
Môi em đó sao tàn ác thế? Anh mới chạm môi vào đã lạnh thấu xương Tưởng như lúc đôi môi sám hối anh hôn nhà tu viện giá băng
Cánh cửa mở Hắn vào ươn ướt niềm vui phố xá Tưởng như một tiếng kêu la bẻ gãy gập người anh Tôi kêu lên với hắn: "Tốt lắm tôi đi đây tốt lắm! Anh ở lại đây, đó cô ấy của anh Hãy đem giẻ rách cho nàng để cho đôi cánh niềm e thẹn béo ị dưới lụa là Anh hãy cố mà canh, kẻo cô ấy bay đi Hãy buộc vào cổ vợ anh như buộc đá chiếc vòng xiềng hàng chuỗi ngọc trai"
Chao! Đêm nay Tôi siết chặt, siết chặt dây thất vọng Bao nhiêu tiếng tôi, cả tiếng khóc tiếng cười đạp vỡ mõm mọi bức tường kinh sợ
Một bóng ma xưa hiện lên gương mặt em anh đã đem theo đôi mắt sáng long lanh trên tấm thảm tưởng như một Bialik mới phát minh một cô công chúa đẹp tuyệt trần lông lẫy đồi Sion Do Thái
Tôi quỳ xuống như con người bị đầy đoạ dưới chân em tôi vừa mới cho đi Ông vua An-be đã mất mọi thành trì cũng nhiều của hơn tôi nhiều lắm
Cỏ hoa ơi! Hãy tung tăng trong ánh nắng vàng! Vũ trụ tuần hoàn! hãy xuân sắc thêm ra! Tôi chỉ muốn mỗi một liều thuốc độc: uống thơ ca, uống mãi, uống thêm
Em ơi em em ăn cắp quả tim lấy hết cả đi rồi vò nát cả hồn anh điên loạn em hãy nhận quà anh tặng nhé hỡi em yêu có lẽ không bao giờ anh sáng tạo gì thêm
Hãy đặt ngày hôm nay thành ngày lễ Hãy hiện lên trò ảo thuật như trò thánh giá đóng đinh Hãy nhìn xem trên trang giấy này đây tôi bị đóng bằng những đinh lời, chữ
Bản trường ca trên nhà thơ sáng tác để tặng người yêu của mình là Lili Brik, vốn ban đầu có nhan đề là "Thơ tặng em". Bản trường ca được hoàn thành vào năm 1915. (Elsa Triolet)
Chú thích:
In từ trang: https://www.thivien.net/ » Trần Dần » Thơ dịch tác giả khác » Ống sáo đốt xương sống