15/05/2026 18:40Thi Viện - Kho tàng thi ca Việt Nam và thế giới

Mong tưởng - Bản dịch của Đoàn Thị Điểm, Phan Huy Ích

Vọng tưởng (Đặng Trần Côn)

Đăng bởi Vanachi vào 19/02/2006 17:25

 

Trải mấy xuân tin đi tin lại,
Tới xuân này tin hãy vắng không.
Thấy nhạn luống tưởng thư phong[1],
180. Nghe hơi sương sắm áo bông sẵn sàng.
Gió tây nổi khôn đường hồng tiện[2],
Xót cõi ngoài tuyết quyến mưa sa.
Màn mưa trướng tuyết[3] xông pha,
Nghĩ thêm lạnh lẽo kẻ ra cõi ngoài.
185. Đề chữ gấm[4] phong thôi lại mở,
Gieo bói tiền[5] tin dở còn ngờ,
Trời hôm tựa bóng ngẩn ngơ,
Trăng khuya nương gối bơ phờ tóc mai.
Há như ai hồn say bóng lẫn,
190. Bỗng thơ thơ thẩn thẩn như không.
Trâm cài xiêm thắt[6] thẹn thùng,
Lệch làn tóc rối lỏng vòng lưng eo.
Dạo hiên vắng thầm gieo từng bước
Ngồi rèm thưa rủ thác[7] đòi phen.
195. Ngoài rèm, thước chẳng mách tin,
Trong rèm dường đã có đèn biết chăng.
Đèn có biết dường bằng chẳng biết,
Lòng thiếp riêng bi thiết mà thôi.
[1]Lấy thích Tô Vũ xé áo lụa viết thư, cột vào chân chim nhạn thả bay về Hán.
[2]Nhờ nhạn đem thư buộc ở chân (hồng: chim nhạn trống; nhạn: chim mái).
[3](hổ trướng, lang vi): trướng hổ, màn lang, chỉ những nơi đóng quân ở cõi ngoài.
[4]Cẩm tự đề thi: Đời Tấn, Đậu Thao đi lính, vợ là Tô Huệ làm bài thi “hồi văn” dệt vào gấm dâng lên vua mà xin cho chồng về.
[5]Kim tiền vấn bốc: gieo ba đồng tiền bàng khi bói quẻ.
[6]Áo quần thắt nhỏ (thân thể gầy vì nhớ chồng).
[7]Bỏ rèm xuống, cuốn lên.

In từ trang: https://www.thivien.net/ » Đoàn Thị Điểm » Thơ dịch tác giả khác » Vọng tưởng