18/03/2026 03:43Thi Viện - Kho tàng thi ca Việt Nam và thế giới
Đăng bởi tôn tiền tử vào 23/01/2015 23:50
Giấy đỏ buồn không thắm;Trong bài thơ Ông đồ của Vũ Đình Liên, hẳn người đọc thấy day dứt mãi bởi một tấm lòng sứ điệp.
Mực đọng trong nghiên sầu…
Nhưng mỗi năm mỗi vắngVẫn là bức tranh xuân, những cảnh tượng sao vắng vẻ:
Người thuê viết nay đâu?
Giấy đỏ buồn không thắm;
Mực đọng trong nghiên sầu…
Nhưng mỗi năm mỗi vắngHai câu thơ:
Người thuê viết nay đâu…
Giấy đỏ buồn không thắm;Âm điệu như trùng xuống, lắng đọng nỗi niềm. Chữ sầu đứng cuối câu như hòn đá rơi xuống, đè nặng tâm hồn. Cùng với công cuộc đô thị hoá dữ dằn của xã hội Việt Nam dưới ách thực dân phong kiến, chữ Nho trở thành món hàng không ai chuộng nữa, trong xu thế không thể cưỡng lại ấy tình cảnh ông đồ trở nên ngao ngán, đáng thương: Nào có ra gì cái chữ Nho. Không có người thuê viết, tức là không có người thích thú thưởng thức văn hay, chữ tốt, giấy mực của ông đồ trở nên bẽ bàng, buồn tủi, giấy buồn mực sầu.
Mực đọng trong nghiên sầu…
Chú thích:
In từ trang: https://www.thivien.net/ » Vũ Đình Liên » Ông đồ » Phân tích hai câu thơ "Giấy đỏ buồn không thắm, Mực đọng trong nghiên sầu"