05/07/2026 23:31Thi Viện - Kho tàng thi ca Việt Nam và thế giới
Đăng bởi tôn tiền tử vào 20/09/2024 21:00
Than ôi!
Đảo Bồng[1] khói toả, xe tiên khôn nỗi vin theo;
Sân phong[2] móc sa, nhà thánh về nơi yên nghỉ.
Lòng nhớ mong thường phảng phất chốn canh tường[3];
Nỗi đau xót chỉ ngậm ngùi nơi phủ ỷ[4].
Nhớ xưa:
Đức Thần Vũ vâng mệnh lớn, trên mình ngựa dầy công khai sáng, đem cả non xanh nước biếc về cõi thái bình;
Ơn nhà trời giáng phúc lành, đàn chung tư[5] đương độ đông vui, mừng thấy lá ngọc cành vàng đầy bầu vượng khí.
Sinh thành bao đức cù lao;
Dạ bảo mọi người đường lễ nghĩa.
Thuở nhỏ đã gia công rèn cặp, nhà dưỡng mông[6] từng học đạo tu tề[7];
Đường xa càng để ý lo toan, nơi cung Chấn[8] sớm dựng ngôi thừa kế.
Người hiền tài được vào chốn hổ vi[9];
Cảnh êm ấm khác nào thơ “Lân chỉ[10]”.
Những tưởng bệ son thanh thả, vầng trăng trong chiếu mãi chén quỳnh tương[11];
Nào ngờ con tạo khắt khe, cơn gió lạnh bỗng tràn nơi ngọc kỷ.
Người cưỡi rồng đã xa chốn Đỉnh Hồ[12];
Việc che chở càng nhớ câu Phong thuỷ[13].
Ngoảnh lại bao năm cung kiếm, bỗng lạnh lùng hôm sớm, chỗ ăn nằm đã khác hẳn xưa;
Lo thay một mối non sông, dù nơm nớp vực băng, việc đường cấu[14] vẫn e không xuể.
May oai xưa còn vững, vẻ búa cờ vẫn được huy hoàng;
Đem di chỉ[15] noi theo, lời châu ngọc dường như mới mẻ.
Ngắm hoa cỏ Chiêu Lăng[16] năm trước, bâng khuâng thêm cảm cảnh đình vi[17];
Tùng thu[18] ấp Bái[19] dặm ngàn, man mác những đau lòng mây bể.
Khói nhang nghi ngút biết bậc cùng;
Tơ tóc đền bồi chưa chút kể!
Xe liễu[20] sáng mai sớm cất, xót xa chỉ biết kêu trời;
Khay chén một chút kính dâng, xin tạm gọi là đủ lễ.
Ô hô! Đau đớn thay!
Kính cẩn tấu cáo.