26/03/2026 02:05Thi Viện - Kho tàng thi ca Việt Nam và thế giới
Quá khứ - Bản dịch của Bằng Việt
Quá khứ (Erik Axel Karlfeldt)
Đăng bởi hongha83 vào 25/08/2015 14:33
Quá khứ âm vang trong các bài ca cũ Và xoay tròn trong các điệu múa cổ truyền Gió thổi qua các khu rừng già Cũng chuyển mình bằng bước đi rất nhẹ Quá khứ như một ánh mờ bên đám mây đầu tiên Nhuộm màu sáng, bồng bềnh trôi lên phương Bắc Ngay từ sớm, lúc những đàn ngỗng trời đang xếp hình chữ V Mải miết nhắm triền núi xa bay tới
Quá khứ làm ta ngạc nhiên từ bộ lông gà màu thạch thảo Đến những rừng dương non trổ lốm đốm những chồi nâu Quá khứ đánh thức ta ngay cuối dịp lễ Đức Mẹ Đồng Trinh Vụt thấy mơn mởn lông măng phủ kín chùm hoa lưỡi mèo trên bụi cói Quá khứ ruổi theo cả chuyến bay của con chim én Con chim đầu làm tổ bình yên đón đợi mùa hè Tận thôn làng xa kia, nơi ông cha ta từng sống Cùng cụ kị của bầy chim én tự lâu đời!
Ngày hè mới cùng hơi gió đầu tiên Chẳng dễ đánh thức đâu những cánh đồng yên ngủ Khi không khí chỉ run run hơi thở Hãy còn đẫm ướt sương hoa! Quá khứ vẫn bay khi cùng tôi dạo khắp bãi bờ hoang Trong hương thơm và ánh lấp loé của một ngày dài dặc Quá khứ lướt qua như đôi bím tóc dài Của cô gái chăn cừu đang chạy vào khoảng khuất!
Trên những ngọn đồi của trảng đất mênh mông, nơi những ánh lửa bốc lên Từ nhà thờ Thánh Jean, một ngày nóng bức Quá khứ lại vượt qua tôi và bắt chước Tiếng vọng của tù và, rồi tiếng líu ríu của chim cu Nó loé sáng lên dưới cây thông gù Dưới đầm lầy với những quả chín không tên trên những ngọn đồi với dâu tây trĩu trịt Nó loé sáng bất cứ đâu, dưới tà áo hay trên tay áo Giữa dòng nước trào hay thác đổ từ cao
Và ở đây, một làng gần sông lại gần đầm lầy Nơi chim én mùa hè làm tổ Ở đây, nơi mọi lo toan của tôi đều nhẹ nhàng yên ngủ Trong nỗi bình yên của quá khứ bao quanh Ở đây, mỗi tảng đá đều là tượng đài của riêng mình! Trong cánh rừng nhỏ bao quanh trang trại của cha tôi Quá khứ quen ở yên như những cung bậc bài Thánh ca êm dịu Trong nếp trầm tư mặc tưởng, lặng thầm mà thiêng liêng!
Dưới bóng mây rợp dần cho đến khi tối hẳn Tới lúc đồng cỏ khô ngái lên mùi âm ấm lành hiền Quá khứ lấy hết can đảm để thốt ra lời Những điều vẫn thường lặng câm và giấu kín Hoá ra lại là tiếng của mẹ tôi, vang ngay trong ngực tôi Tiếng của người bạn đầu đời nay đã khuất Người bạn nức nở và nguôi đi từng lúc Lúc lại gào to, lúc an ủi vỗ về!...
Quá khứ bảo tôi: "Mọi thứ ở đây sẽ đều còn lại cả Những thứ được gìn giữ lâu dài sẽ để dành anh Hệt như nghìn bài hát đẹp! Anh từng đã có gì? Và đi tìm dấu hiệu gì bí mật? Khi đang chuẩn bị sẵn sàng khởi hành Sao cứ bị va đập bởi nỗi buồn, hay điều gì ân hận? Anh định đi đâu không ngừng, anh thử nói xem?"
Và ở xa kia, nơi những dòng sông vẫn chảy dịu dàng Núi dựng cao lên giữa những giọt nước báo mùa hè róc rách Những ngọn núi bị mùa đông phủ đầy băng giá Quá khứ tự nhiên hiện hình! Ôi, có phải đấy là nơi núi đã cưới hồ Siljan, với trang sức dát vàng dát bạc Ai đã bế bồng cả hồ đặt lên giữa dải núi Stadjan giống con tàu lật ngược đáy lên trời? Hãy cho tôi có được bài ca như một nỗi hàm ơn Trước phút chúng ta giã biệt!
Bài thơ trên nằm trong tập "Flora và Pomona" (Flora och Pomona) xuất bản năm 1906
Chú thích:
In từ trang: https://www.thivien.net/ » Bằng Việt » Thơ dịch tác giả khác » Quá khứ