12/03/2026 11:10Thi Viện - Kho tàng thi ca Việt Nam và thế giới
Đăng bởi Vanachi vào 19/01/2025 08:46
TỲ BÀ DIỄN ÂM. Soạn giả: Kiều Oánh Mậu hiệu Giá Sơn, phó bảng, nguyên đốc học Bắc Giang; Kiều Tường tự Nguyên Phượng, Tú tài, thưởng hàn lâm thị giảng. Chú thích giả: Kiều Tử Nhân, nông chính phán sự. Soạn giả giữ bản quyền. In lần thứ nhất tại nhà in Thuỵ Ký, Hà Nội, 1930.Phần diễn âm truyện gồm 2382 câu lục bát, chia thành 42 hồi dài ngắn khác nhau. Đầu sách có bài tựa của Kiều Tường đề ngày 26 Juin 1925 và một bài Tỳ bà lược truyện bằng tản văn do Đông Cương thực hiện.
Mai Nhạc Đoàn Tư Thuật dịch thuật, Tản Đà Nguyễn Khắc Hiếu san nhuận.Ở bài đề tựa tháng Chạp 1922, Tản Đà cho biết (tr. 4):
Nguyên ông Đoàn Tư Thuật thuật ở quyển Tỳ bà của Cao Đông Gia ra quốc văn, có đủ hơn bốn mươi hồi. Tôi lạm bỏ đi có đến mươi lăm hồi; còn thời xếp đặt lại, thu làm tám hồi, trong cũng có thêm bớt thay đổi nhiều ít.Như vậy, có thể hiểu rằng bản của Đoàn Tư Thuật vốn là một bản văn dịch, qua bàn tay san nhuận của Tản Đà đã thành một bản phóng tác. Sự trung thành với nguyên tác có lẽ là ở mặt thể loại. Bản của Đoàn Tư Thuật và Tản Đà không trình bày thành truyện Nôm mà trình bày như một kịch bản, có bảng kê nhân vật, các hồi được thực hiện bằng đối thoại của các nhân vật, và lời đối thoại được thực hiện bằng các điệu từ khúc như Giá cô thiên, Cán khê sa, Phá tề trận, Ức tần nga, v.v…
Lợi danh một giấc hoàng lươngĐể tiện cho việc so sánh những cách biến đổi của các bản khác, xin lược lại câu chuyện được diễn nôm trong hai bản chữ Nôm và chữ quốc ngữ của Kiều Oánh Mậu - Kiều Tường.
Cương thường hai chữ đá vàng muôn thu
Văn chương chẳng thiếu làng nho
Nghĩa phu, hiếu tử, kiếp tu mới là
Hồng nhan chẳng thiếu đàn bà
Hiền thê hiếu phụ kể ra mấy người
Soi gương chớ thẹn với đời
Bĩ đi thái lại có trời có ta…
(trích theo phiên âm của Trần Văn Giáp - Sđd).
Vì tằm tôi phải chạy dâuỞ các bản của họ Kiều và Mai Nhạc - Tản Đà, chỉ có người cha ép Thái Ung đi thi, trong khi mẹ và vợ đều muốn chàng ở nhà vui cảnh điền viên thanh đạm. Ngũ Nương của Nguyễn Bính thì luôn nhắc chồng “Làm trai ở chí tang bồng”, đừng bỏ qua “cơ hội đầu xanh bảng vàng” trời cho. Nàng sẵn sàng về bán ngôi vườn nhà cũ lấy tiền cho chồng lên kinh ứng thí. Thái Ung, ở bản diễn nôm của Kiều Oánh Mậu - Kiều Tường, không có gì để bị chê trách. Anh ta đã dâng biểu từ quan, luôn thể từ hôn, xin về phụng dưỡng mẹ cha. Nhưng chiếu chỉ ban ra ép quan, bức hôn, anh đành phải chịu; rồi ra những mối quan tâm của anh về đạo thần hôn, về nghĩa tao khang cũng được cảm thông và giải toả. Thái Ung, ở bản Mai Nhạc - Tản Đà, lúc đã làm quan to và làm rể thừa tướng, có vẻ chỉ còn nặng tình phụ mẫu tuy nghĩa tao khang chưa nhạt hẳn. Vào tay bút Nguyễn Bính, anh ta chuyển từ vai chính sang vai tà: lúc hàn vi, anh ta là người con hiếu hạnh và là anh học trò si tình; vừa đến kinh đô, anh ta như đã bị cảnh phồn hoa hớp hồn; qua ba kỳ thi được lấy đỗ trạng nguyên, được bổ chức nghị lang, anh ta “Đua đòi kiểu cách quan trường / Chọn nơi luồn cúi tìm đường giao du” (câu 687-688) và “Bén mùi liễu ngõ hoa tường” (câu 691), sa vào các chốn ăn chơi; khi được quan Thái sư mời đến tư dinh thết đãi và cho ái nữ ra chào, anh ta si mê, lập tức gật đầu nhận lời làm rể! Người kể chuyện là Nguyễn Bính phải than thở với người đọc: “Thế là cha mẹ hết mong / Thế là tình nghĩa vợ chồng ra tro” (câu 795-796). Làm rể thái sư rồi, anh ta luôn giấu tung tích vợ cũ, quên mẹ quên cha. Cho đến lúc ngồi trên kiệu cùng vợ mới vào lễ chùa, thoáng trông thấy mặt Ngũ Nương bên đường, anh ta liền “Giật mình nhận thấy để mà quay đi” (câu 1474).
Vì chồng tôi phải qua cầu đắng cay
Chồng tôi thi đỗ khoa này
Bõ công kinh sử từ ngày lấy tôi
Kẻo ra rồi chúng bạn cười
Rằng tôi nhan sắc cho người say sưa
Tôi hằng khuyên sớm khuyên trưa
Anh chưa thi đỗ thì chưa động phòng…
Chú thích:
In từ trang: https://www.thivien.net/ » Nguyễn Bính» Tỳ bà truyện (1942) » Truyện tỳ bà, từ Trung Quốc vào Việt Nam