25/07/2026 03:52Thi Viện - Kho tàng thi ca Việt Nam và thế giới
Đăng bởi hongha83 vào 05/12/2022 14:20
Khi lần đầu tiên tôi nhìn thấy thế gianSuốt cuộc đời nhà thơ luôn có vườn hoa đi theo, cho đến bây giờ, khi đã nghiêng bóng xế chiều thì hương hoa vẫn làm bạn và đưa ông đến nơi ông muốn đến, nơi ông tìm:
Ở đó có mẹ tôi và cánh đồng hoa
Nhờ đi theo hương của hoa màu hồng mà tôi gặp dòng sôngCuộc đời ông cũng đã trải qua nhiều bất hạnh, cuộc sống rất vất vả, thiếu thốn, có lúc nghèo khổ, đau răng mà vẫn phải chịu đựng, không có tiền chạy chữa. (Nhổ răng)
Và nghĩ đến sự ung dung trong cuộc sống
Cho đến bây giờ trong ống tay áo tôi vần còn đọng mùi hương thuần khiết.
(Vườn hoa)
Giờ thì em đã không còn, còn lại một mình anh. Mùa thu của những ngày chịu đựng nhuc nhã hàng năm tìm về quất vào anh. Những lúc như vậy anh muốn chết ngay trước khi tuyêt đầu mùa rơi xuống. Anh đã nói rằng anh thích ánh hoàng hôn, em đã nói em thích ngọn lửa than củi hồng, anh đã nói rằng anh thích thổi sáo bằng tiếng khóc của anh, em lại nói rằng em muốn đưa bàn tay lạnh cóng vào da thịt ấm áp. Hôm nay như thường lệ, đêm lại tìm đến, hôm nay gió lại thổi như số mệnh, mà sao ở đâu, ở đâu đâu cũng không, có em.Trong tập thơ này nhà thơ Do Jong-hwan muốn đưa độc giả đi sâu vào cuộc sống của mình, một người Hàn Quốc trải qua tất cả mọi cung bậc, sinh ra, lớn lên học hành, đi tù vì đấu tranh cho nền dân chủ, hoạt động chính trị, lên đến chức Bộ trưởng, nhưng hơn tất cả đó là đời sống của một công dân có trách nhiệm với đất nước mình, mà đến nay ông vẫn là Nghị sĩ Quốc hội của Đại Hàn dân Quốc. Có thể tóm tắt điểm đặc trưng nhất của tập thơ qua lời tâm sự của tác giả như sau: “Bây giờ với tuổi của tôi đang là mấy giờ so với thời gian của một ngày nhỉ!. Phải chăng là khoảng quá ba đến năm giờ chiều. Tôi nghĩ rằng bây giờ chỉ còn lại một ít thời gian đang tối dần mà thôi. Cuộc đời tôi trước mười hai giờ đã là khốc liêt, nhưng sau đó là mệt mỏi bệnh tật luôn là thời gian tĩnh lặng, đơn chiếc. Không lâu nữa bóng đêm sẽ tìm đến. Nhưng tôi quyết không đánh mất nghĩa khí, vì vẫn còn mấy giờ trước mắt. Tôi cảm ơn đời còn được nhận thêm một ít giờ đồng hồ nữa. Trước khi tối, biết đâu thời gian mà ráng chiều rực rỡ mê ly sẽ tràn ngập bầu trời sẽ tìm đến.” (Lời tác giả)
(Mùa đông năm hơn hai mươi tuổi)
Một thời hoà bình ít ỏi nhận được qua hàng chục năm chiến tranhViệt Nam đã hoàn toàn giải phóng, thống nhất đất nước. Điều này đang là mơ ước của cả dân tộc Hàn Quốc. Nhưng “Giải phóng không có nghĩa là đã hoàn thành tất cả/ Thắng lợi chỉ là bắt đầu của gian khổ lớn khác mà thôi”. Chúng ta đã và đang làm tất cả để gìn giữ và biến thắng lợi mà ta thu được trong thời gian qua thành hạnh phúc, ấm no cho dân tộc Việt Nam, không lãng phí sự hi sinh cùa người đã ngã xuống để có được ngày hôm nay. Tập thơ không dài chỉ có hơn 60 bài, nhưng nhiều quan điểm của tác giả trải nghiệm trong suốt cuộc đời, từ 0 giờ sáng cho đến năm giờ chiều, đã được miêu tả bằng những lời thơ nhiều cung bậc khác nhau. Xin bạn đọc tìm hiểu sâu hơn và góp ý cho những khiếm khuyết khi ra mắt một tập thơ rất đa nghĩa, tất cả các bài thơ đều không có dấu chấm phẩy và nhiều bài thơ văn xuôi này!
người và vật cùng nhau vui, tận hưởng
Nhưng giải phóng không có nghĩa là đã hoàn thành tất cả
Thắng lợi chỉ là bắt đầu của gian khổ lớn khác mà thôi
Đó là điều đến nước sông cũng biết
Cuộc chiến tranh nào thì điều giá trị cũng chỉ là tiến trình…
…
Nông trường chăn nuôi nằm trong tay những kẻ có tiền nắm giữ
Người ta nói rằng cái đáng giá là thời trên tiền tuyến
là những ngày đổ máu đánh nhau
Còn bây giờ nước sông trở thành bạn bè cùng nghe chung tiếng nói.
Chú thích:
In từ trang: https://www.thivien.net/ » Do Jong-hwan» Ba đến năm giờ chiều (2022) » Do Jong-hwan và tập thơ “Ba đến năm giờ chiều”