13/03/2026 09:09Thi Viện - Kho tàng thi ca Việt Nam và thế giới
Đăng bởi Vanachi vào 10/02/2006 19:18
Nằm gắng đã không thành mộng được,Dầu sao tôi vẫn nghĩ cái khuôn khổ bó buộc của luật Đường có lẽ không tiện cho sự nảy nở một nguồn thơ dào dạt và lạ lùng như nguồn thơ Hàn Mạc Tử.
Ngâm tràn cho đỡ chút buồn thôi.
Ngả nghiêng đồi cao bọc trăng ngủLên chơi trăng có câu:
Đầy mình lốm đốm những hào quang.
Ta bay lên! Ta bay lên!Đọc những câu ấy có cái thú vị ở xứ lạ gặp người quen, vì đó là những cảm giác ta có thể có. Lại có khi những cảm giác ở ta rất thường mà trong trí Hàn Mạc Tử rất dễ sợ. Một đám mây in hình dưới bóng nước thành ra:
Gió tiễn đưa ta tới nguyệt thiềm.
Ta ở cõi cao nhìn trở xuống:
Lâng lâng mây khói quyện trăng đêm.
Mây chết đuối trong lòng sông vắng lặngCái ý muốn mượn lời thơ để tả tâm sự mình cũng trở nên điên cuồng và đau đớn dị thường:
Trôi thây về xa tận cõi vô biên.
Ta muốn hồn trào ra đầu ngọn bút;Tôi chỉ trích ra vài đoạn thơ có thể thích được. Còn bao nhiêu đoạn nữa tuy ta không thích vì nó không có gì hợp với lòng ta, nhưng ta cũng biết rằng với Hàn Mạc Tử hẳn là những câu tuyệt diệu. Nó đã tả đúng tâm trạng của tác giả. Lời thơ có vẻ thành thực tha thiết lắm.
Mỗi lời thơ đều dính não cân ta
Bao nét chữ quay cuồng như máu vọt,
Như mê man chết điếng cả làn da.
Cứ để ta ngất ngư trong vũng huyết,
Trải niềm đau trên mảnh giấy mong manh;
Đừng nắm lại niềm thơ ta đang siết;
Cả lòng ta trong nhớ chữ rung rinh.
Đường thơ bay sáng láng như sao saHình như trong các thi phẩm xưa nay có tính cách tôn giáo không có gì giống như vậy. Hàn Mạc Tử đã dựng riêng một ngôi đền để thờ Chúa. Thiếu lòng tin, tôi chỉ là một du khách bỡ ngỡ không thể cùng quỳ lạy với thi nhân. Nhưng trong lòng tôi có dửng dưng, trí tôi làm sao không ngợp cái vẻ huy hoàng, trang trọng, linh lung, huyền ảo của lâu đài kia? Có đâu những đẹp một cách lạ lùng, đọc lên như rưới vào hồn một nguồn sáng láng. Xuân như ý rõ ràng là tập thơ hay nhất của Hàn Mạc Tử.
Trên lụa trắng mười hai hàng chữ ngọc
Thêu như thêu rồng phượng kết tinh hoa
Đã mê rồi! Tư Mã chàng ơi!Song những phút mơ khoái lạc ấy có được là bao. Tỉnh dậy, người thấy:
Người thiếp lao đao sượng cả người.
Ôi! ôi! hãm bớt cung cầm lại,
Lòng say đôi má cũng say thôi.
Sao trìu mến thân yêu đâu vắng cả?Ta tưởng nghe lời than của Huy Cận.
Trơ vơ buồn mà không biết kêu ai!
Bức thư kia sao chẳng viết cho dài,
Cho khăng khít nồng nàn thêm chút nữa.
Bóng nguyệt leo song sờ sẫm gối,Cho đến Gái quê, Thơ điên, Xuân như ý và các tập khác, lời thơ thường vẩn đục.
Gió thu lọt cửa cọ mài chăn
Chú thích:
In từ trang: https://www.thivien.net/ » Hàn Mặc Tử » Hàn Mặc Tử (1912 - 1940)